Tranh & Ảnh nghệ thuật
Giá sách Cửa Việt
Liên kết Website
Thống kê
Bài đăng : 10097
Người online: 42
Truy cập trong ngày: 207
Lượt truy cập
Giới thiệu Tạp chí số mới
Số 279 (12 - 2017)
Thông tin Tòa soạn
Tổng biên tập

Thùy Liên

Thư ký Tòa soạn

Hoàng Công Danh

Trưởng ban Trị sự

Thanh Thọ

Ban biên tập

Lê Thi

Cẩm Nhung



Phía cổng nhà là bình yên; Những ngày thu mênh mang; Hạnh phúc là tự cảm
 Diệu Ái

TCCV Online - Không biết, cổng nhà của bạn thế nào? Là chiếc cổng vững vàng với thiết kế cầu kỳ, sang trọng hay đơn giản là cái cổng sắt cũ đầy gỉ sét, cũng có thể đó chỉ là chiếc cổng khiêm nhường được làm từ mấy thanh tre… Dầu sao, tôi mong rằng đó luôn là nơi bình yên nhất của bạn.

Chiếc cổng góp phần quan trọng trong việc tôn lên giá trị và vẻ đẹp cho ngôi nhà. Người ta vẫn thường để ý đến hình thức nên ai cũng muốn nhà mình phải rộng rãi, đẹp đẽ. Có người đầu tư vào chiếc cổng chỉ để thu hút, gây ấn tượng với người ngoài ngay cái nhìn đầu tiên. Thế nhưng, cũng như chiếc áo chỉ làm đẹp bên ngoài, cổng nhà to đẹp đâu quyết định được phước phần hạnh phúc bên trong.

Bạn bảo những ngày đi xa, chỉ thèm được về nhà. Dừng xe trước cổng rồi đứng tần ngần ở đó ngắm giàn hoa tigôn phủ khắp, bật cười khi thấy hoa lan rộng ra hết hàng rào nhà mình. Mẹ bạn chẳng kịp xỏ dép, cứ chân trần chạy ra mở cổng, hồ hởi reo vui đón bạn vào. Giây phút ấy, bao mệt mỏi người đời mang lại chẳng nghĩa lý gì nữa, bạn trút bỏ sau lưng, bước qua cổng nhà đã thấy bình yên khấp khởi.

Cũng như bao ngôi nhà ở quê, nhà nội trước kia không có cổng, chẳng có tường rào cách ngăn với nhà hàng xóm. Nếu gọi là cổng thì nó được làm từ những thanh tre đan cài với nhau rồi dựng lên. Người ngoài muốn vào chỉ cần xê dịch nhẹ. Đối diện lối vào là đồng lúa xanh rì. Hàng chè tàu thẳng tắp hai bên. Thế nhưng, đó là nơi tôi luôn thấy ấm áp nhất. Mỗi lần về thăm chỉ muốn đứng lặng ở đó thật lâu để hình dung dáng nội ngày xưa lụm đụm ở đó, chống gậy ngóng trông cháu con về…

Lạ lùng, tôi luôn e dè với những cánh cổng tường cao bề thế, muốn vào nhà lại phải bấm chuông, gọi điện. Chẳng hiểu có phải tại mình quê mùa nên hình dung cổng nhà đẹp trong mắt chỉ cần phủ hàng rào dây leo, vài ba giàn hoa kiểu vậy. Thế nên tự nhủ mình không hợp với phố xá ồn ã, nơi những cánh cổng nhà bê tông sắt thép cứng ngắt luôn im lìm đóng chặt.

Chẳng thể trách người phố bởi họ cần những cánh cổng như thế để đề phòng bất trắc. Chỉ là dần dà thành quen, người ta thích trú ẩn trong nhà mình. Chiếc cổng khép chặt từ sớm đến khuya, chẳng giao du, liên hệ với hàng xóm làng giềng bên cạnh. Đôi khi tò mò, không biết người trong đó sống với nhau có ấm lành yên ả hay cũng lạnh tanh, cô độc như cổng nhà của họ.

Không phải ai cũng may mắn được sống đủ đầy trong mái ấm có cha có mẹ, có anh chị em. Đôi người bất hạnh đã sớm chia lìa người thân trong những ngày rất nhỏ. Có người nhớ về nhà chỉ thấy ký ức không hay bởi mẹ cha cơm không lành, canh không ngọt. Kỷ niệm hồn nhiên đâu thấy, chỉ ám ảnh những tiếng trách móc, chì chiết nhau, hiện diện đủ đầy bằng đối phó và trách nhiệm. Nên có lần, em bảo chẳng muốn về nhà là vì vậy. Về ngang cổng, thật tình không muốn vào, có khi đã tra chìa khóa vào ổ thế rồi rút ra, thở dài quay xe đi tiếp. Lang thang mơ hồ dọc phố, ngó vào ánh đèn từ nhà người khác, thấy họ sum vầy đoàn viên mà rớt nước mắt thương mình.

Bạn trẻ bây giờ thường thương nhau từ hào nhoáng bên ngoài, tự hào khi cưới được chồng đẹp vợ xinh, điều kiện đủ đầy, gia đình quyền quý. Bước qua những cánh cổng ấy để thành dâu thành rể rồi nghĩ đời mình vậy là sang trang. Nhiều người về thăm nhà người thương ở quê, thấy cảnh cơ hàn nơi nhà tranh cũ kỹ, đến chiếc cổng còn không có đã thấy chùn bước. Người ta sống thực tế hơn, chiếc cổng vô hình và không tồn tại nhưng hóa ra đã đóng chặt những hạnh phúc từng hiện diện ngỡ lâu bền.

Nhiều khi tôi thấy mình phù phiếm bởi suy nghĩ không giống ai. Những xao động thức dậy chỉ bởi thấy một cổng nhà bình dị. Cánh cổng sẽ khép lại lao xao của cuộc sống tất bật ngoài kia. Mở cổng ra, mình bắt gặp khu vườn đầy hoa trái và chiếc xích đu nằm yên ả trước hiên nhà.

Nên nhớ về nhà là mường tượng ra phía sau cánh cổng, những ngày bé con mình đã sống hồn nhiên ở đó. Khóc cười đều có nhưng vẫn luôn là chốn bình yên, nơi ta  tha thiết muốn trở về để quên đi đời khắc nghiệt.

 

Những ngày thu mênh mang

Những ngày đi dưới mùa thu trên phố cũ, mình ngơ ngác lạc đường giữa chốn từng quen. Gặp lại vài ba gương mặt cũ mà lời nói mới, thấy đâu đó giữa cuộc đời này người ta vẫn bày biện bận rộn để chối bỏ ngày xưa.

Sớm nào đó đã nghe tiếng nhạc phát ra từ loa phát thanh trong xóm, bản tình ca mùa thu cũ rích vang lên từ năm này sang năm khác nhưng chẳng ai thấy khó chịu chán chường, hệt như mình vốn vẫn quyến luyến với những gì xưa cũ.

Những ngày thu vốn dĩ mênh mang bởi con phố dài xao xác trong mùa lá rụng. Cảm giác mênh mang hơn bởi không khí dễ chịu của mùa này chẳng nóng nảy gay gắt như mùa hạ, không lạnh giá rét buốt như mùa đông, không rốt ráo xáo động hệt lúc xuân về. Mùa thu cứ nhẹ nhàng và bình yên đến vậy, thế nên bao người vẫn mong mùa này để được dịu dàng với nhau.

Em chưa từng nói sẽ cần anh trong đời nhưng anh đã hơn một lần bảo giá có em ở bên để cùng nhau làm những việc mình yêu mến. Người ta thường làm đẹp lòng nhau bởi vài ba câu nói đầu môi lợt lạt, song rốt cuộc lời nói ấy dễ dàng chịu gió thổi bay đi. Tình yêu không phải là thứ để đem đùa cợt và so sánh bởi bao được mất vô thường.  

Em đã qua những ngày thu xôn xao bởi đôi ba lời tha thiết, dẫu bao điều ở kia vẫn khiến dột nát cả tâm mình. Rồi anh sẽ thấy em chẳng giống những người anh từng biết, bởi ai ai cũng có giá trị của riêng người ta. Có những ngày mình thấy hạnh phúc khi đã gặp nhau, thế nên mắt môi luôn cười ý nhị về sau lúc từng nghĩ về nhau nhiều lắm.

Đôi lúc mình chẳng biết nói gì khi người này nhìn sâu vào mắt người kia đã thấy niềm tuyệt vọng. Những khoảng trống người ta tạo ra cho nhau rồi phũ phàng quay ngoắt đi vì ý nghĩ ờ, rồi lại đầy ấy mà. Biết rằng sẽ có ngày lấp đầy đó nhưng dễ gì nguôi ngoai bởi mật ngọt mình chưa nếm mà đã thấm đắng cay, tại an bài.

Bao nhiêu người lúc đã có tất thảy vẫn thấy trống trải từ tâm. Con người vốn tham vọng, đến khi nhìn lại thấy những thứ mà cả đời mình vất vả chạy theo hóa ra chẳng là gì. Tới khi thành hạt bụi vẫn chỉ chờ một lời yêu đau đáu từ người thương thật sự.

Mùa thu này mênh mông hệt con đường mình đi phía trước, mãi cứ xa mịt mù mà chẳng có nơi nào ẩn náu bình yên. Một bàn tay, một bờ vai hay một lời ủi an thúc giục ví như một điểm tựa ngay lúc này. Có lúc bạn thấy phiền toái khi ai đó âm thầm quan tâm và dõi theo nhưng tới khi trơ trọi lại thèm được ân cần dẫu chỉ từ một ánh mắt bâng quơ. Cớ gì ta tiếc ngọt ngào tốt đẹp cho nhau đến vậy!

Những ngày thu bàng bạc khi cơn mưa trút xuống trắng xóa cả đất trời. Vẻ lãng đãng của mùa thu được trả lại với đống lá xác xơ sau cơn mưa đêm, hoa sữa rụng rơi ướt nhẹp bên thềm. Mọi thứ lại bắt đầu như vốn dĩ, sau những ngày âm u bầu trời sẽ sáng xanh vời vợi. Nên cứ tin rằng, sau gian nan rồi thì quả ngọt chỉ cần mình cố gắng thêm chút nữa thôi.

Bao người tha hương chật vật quay cuồng khi cơn mưa làm ngập phố, lại thấy chạnh lòng bởi nhớ mùa lũ ở quê. Hóa ra, trốn cơn lũ quê rồi gặp ngập úng phố này nhưng không ai trở về nơi rộng rãi ấy mà vẫn chen chân bám trụ ở phố chật chội đó thôi. Ai cũng muốn rời khỏi ao làng bình lặng để tìm bao điều tốt đẹp và tươi vui. Người ra đi nhiều hơn người trở lại dẫu phố làm mình chìm nghỉm trong bộn bề còn quê nhà thênh thang đón đợi bằng cằn khô tù đọng.

Chúng ta mải miết dốc cạn tâm trí để tìm một chỗ đứng trong đời rồi mỏi mệt và hoài nghi than trách thế gian này phụ bạc. Thứ bây giờ bạn cầm nắm trong tay chắc gì là vĩnh viễn và thứ người ta chưa có biết đâu nay mai lại vun đầy. Bạn vẫn bảo vừa sống vừa hưởng thụ mới không phí những ngày qua nhưng đâu phải ai cũng thảnh thơi để tận hưởng an nhàn trong lúc oằn trĩu nghĩ suy về người khác.

Cuộc đời luôn hiền hậu với ý niệm sống để yêu thương và sống để cho đi. Thế nên trước khi rời xa, ta lại bấu víu vào những nụ cười rạng rỡ để tiếp tục cảm thông trước bao bất trắc của đời mình…

Hạnh phúc là tự cảm

Đôi lúc bận lòng bởi nỗi thắc mắc của bạn, rằng thực ra hạnh phúc là gì và làm thế nào để giữ gìn ý niệm vốn mông lung này? Biết rằng đâu thể đong đếm hay định nghĩa chính xác khái niệm trừu tượng và đa nghĩa như hạnh phúc, như tình yêu.

Nhiều người mặc nhiên hạnh phúc là sự đủ đầy về vật chất và thoải mái tinh thần. Thế nhưng dễ gì ta biết đủ khi bản chất con người vốn ích kỷ và tham lam, thường có một lại muốn hai, có năm muốn mười, đã đủ đầy lại muốn thừa mứa, đã yên vui lại muốn phải hoàn hảo.

Thi thoảng, bạn bận rộn so bề cuộc sống của mình với người này người kia rồi tính toán nghĩ suy sao cho bằng họ. Có khi mỉa mai người khác còn trầy trật lê lết bên lề cuộc đời mà mình đang tận hưởng an nhàn gấp bội. Cứ nhìn lên ngó xuống nên bạn vừa mệt mỏi vừa bất an.

Người ta không xe hơi, không nhà đẹp đâu phải họ đang bất hạnh. Và ngược lại, bạn nhà cao cửa rộng, tiền bạc dư dả, đi du lịch đó đây chắc gì đã hạnh phúc. Điều quan trọng là cảm nhận của mỗi người trong tâm, ta không thể khoác chiếc áo của mình lên vai người khác để so bì hay áp đặt.

Khi quá lo lắng cho tương lai hay u sầu thất vọng về quá khứ, chúng mình đâu thể cảm nhận được niềm vui hiện tại. Vậy nên lắm người loay hoay với câu hỏi hạnh phúc ở đâu mà không hay rằng xưa nay mọi thứ vốn quẩn quanh trong tầm tay mình chứ đâu khác.

Mình luôn nghĩ để có hạnh phúc ắt hẳn phải được tự do. Tất thảy đủ đầy cũng chẳng là gì khi phải chịu gò bó và ép buộc, có chi sung sướng bằng chúng mình được làm điều mình thích, đi đến nơi mình muốn, yêu người mình yêu và sống cuộc đời mình mong.

Bạn kể chuyện nhà người quen bạo hành liên miên nhưng người trong cuộc vẫn câm lặng chịu đựng và đóng vở kịch hạnh phúc bởi lo điều tiếng. Cho tới buổi đuổi đánh nhau ngoài đường, người trước phải chạy nhanh để giữ mạng sống vì kẻ đầu ấp tay gối đã không còn bình tĩnh mà vác gậy rượt theo sau. Nghe tưởng chuyện của ai kia, bởi đinh ninh nhà ấy xưa nay hạnh phúc lắm, người trong đó xưa nay hiền dịu lắm.

Có nhiều tổ ấm đã nguội ngắt, hầu như chỉ góp mặt cho đủ một gia đình có chồng có vợ mà thực chất mỗi người một nghĩ suy, hình dung tốt đẹp và tình yêu cho nhau đã cạn. Đêm về, người này quay lưng và nhớ thương một người nào khác không có mặt mà đâu ai dám kêu la, âm thầm ru ngủ rằng tụi mình thế này là hạnh phúc.

Chị kể chồng xấu trai nhưng chiều vợ từ việc nhỏ đến việc lớn. Chị sinh xong thì ở nhà chăm con, vậy mà anh đi làm về vẫn lăng xăng phụ vợ từ nấu ăn giặt giũ khiến chị chưa bao giờ cảm thấy mình là người đầu tắt mặt tối với việc nhà. Anh còn khuyến khích chị theo đuổi đam mê, tạo điều kiện để chị viết lách này nọ. Chị biết mình may mắn bởi hạnh phúc là đó chứ đâu, đời người phụ nữ bình an biết bao khi có được tấm chồng biết sẻ chia, động viên và ủng hộ chứ đâu cần tặng nhau quà cáp đắt tiền hay dẫn nhau đến nơi chốn sang trọng cho thiên hạ hay. Mọi tình yêu bắt đầu từ sự thương và hiểu rồi duy trì qua năm tháng, ắt hẳn sẽ luôn có cái kết viên mãn cuối cùng.

Hạnh phúc chính là trân trọng những điều mình đang có và cảm nhận từ tâm. Đôi khi đơn giản là buổi sum vầy đông đủ cả nhà, ăn tối xong cùng nhau xem phim và bình luận rôm rả. Là thấy cậu em nhỏ hớn hở với món đồ chơi hay cuốn sách em thích, là thấy ba mẹ vui vẻ kể chuyện ngày xưa yêu nhau. Là kiếm một cây con rồi hí hửng trồng vào chậu rồi nơm nớp chờ trổ bông. Là đưa tay bồng bế và dỗ em bé xa lạ thôi khóc. Là tha thẩn bên vườn nhà nội, nhận ra gốc cây này ngày xưa nội vun nay đã cho trái ngọt hoa về. Là ngang qua đường quê thấy khói đốt đồng thơm lên giữa ruộng…

Lắm lúc hình dung hạnh phúc của mình có vô vàn tủn mủn khiến người khác chê cười bởi đâu hay ho, mới mẻ. Song, có mặt trên nhân gian này ắt hẳn ta đã vào một phận vai y cũ nên cứ thế mà sống tiếp, chẳng cưỡng cầu gì hơn và bớt để tâm đến lao xao của cuộc đời, tự mình cảm nhận được an yên giữa chốn tạm chộn rộn này đã là quá đủ.

D.A






Các bài viết cùng chủ đề

      
      
      
      
      
      
      
      
      
      

Giấy phép số 229/GP-TTĐT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 3 tháng 12 năm 2008
Tòa soạn: 128 Trần Hưng Đạo - Đông Hà - Tỉnh Quảng Trị • E-mail: tapchicuaviet@gmail.com • Điện thoại: 053.3852458

Copyright © 2008 http://www.tapchicuaviet.com.vn - Thiết kế: Hồ Thanh Thọ • wWw.htt383.com