Khoảng Trắng; Lối đi trong bệnh viện
Lê Quang Trạng

Mình vừa vội qua Khoảng Trắng 
thấy gió nhắc tên người cũ mất rồi 
ở đó mấy lần mắt đỏ 
mình dừng lại tìm 
vô cùng trắng 
một màu tro

 

về nhà bỗng dưng mất ngủ 
Khoảng Trắng hôm nao chập chờn 
hỏi có phải mình, trong chuỗi ngày mất ngủ? 
mắt in trần nhà sao chông chênh

 

một khoảng người đi rất dài 
tiếng ngày giấu vào trong áo tối 
mỗi lần vội vụt qua Khoảng Trắng là mỗi lần nghe ai đó gọi 
hỏi một câu người dưng, quên rồi ư? 
chân lại chần chừ đôi lúc rất dư 
đồng hồ cứ trôi 
tờ lịch rơi đắp thành gò hoang chủ

 

hôm qua người về ngang phố cũ 
mình đứng ban công nghĩ sẽ khóc thầm 
nhưng nhìn mãi không thấy đâu người nữa! 
Khoảng Trắng vô cùng 
người là Khoảng Trắng nắng mưa thưa…

 

 

  

Lối đi trong bệnh viện

 

Ngày đi rong trên những nẻo đường

nắng cháy tóc mẹ nhìn đỏ mắt

giữa đám đông, mình hành khất

chán thì đi, hết chán rồi về

 

ngày vào viện nhìn người ngủ mê

giấc dài bình yên

giấc ngắn hồn phiêu lạc

người tìm người dáo dác

trên con đường ngủ giấc không quê

 

những lối dẫn vào bệnh viện

mang khuôn mặt xám cả trời chiều

con sẻ nâu tụng niệm lời tạ ơn khi nhặt mẩu bánh mì rơi vụn

khẻ vào lòng ta rong rêu

 

ngày ra viện vác ba lô về nhà

nghe giấc ngủ lên men mùi mồ hôi cha mùi nước mắt mẹ

mùi rơm chiều ghé mắt

cay cay.

 

                                             L.Q.T

_________________________________________________
Bài viết đăng trên Tạp chí Cửa Việt số 284, tháng 5 năm 2018
Ngày cập nhật: 25/7/2018



Bài viết cùng chuyên mục
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


Giới thiệu | Liên hệ đặt báo | Liên kết Website
Giấy phép số 229/GP-TTĐT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 3 tháng 12 năm 2008
Tòa soạn: 128 Trần Hưng Đạo - Đông Hà - Tỉnh Quảng Trị • E-mail: tapchicuaviet@gmail.com • Điện thoại: 0233.3852458
Copyright © 2008 http://www.tapchicuaviet.com.vn - Thiết kế: Hồ Thanh Thọ • wWw.htt383.com