Vầng trăng không cô đơn
HẢI ÂU


TRUYỆN NGẮN dự thi

      Buổi trưa, nắng gắt oi nồng. Hai Ân vẫn cặm cụi cạo bỏ lớp nước sơn cũ của một chiếc xe đạp. Thỉnh thoảng anh nhìn ra ngoài trời đợi chờ những luồng gió hiếm hoi thổi lại.

     Bên cạnh căn nhà trọ của anh, vẫn cứ văng vẳng những tiếng cãi nhau. Tiếng Tám Tửng làu bàu :

    -  Thằng Tám Tửng này nè ! Lúc có tiền thì ai cũng bu lại như kiến, tới chừng hết tiền thì họ đi ngang nhà không dám nhìn vô nữa !

     Vợ Tám Tửng giãy nãy la lên :

  -   Ông nói gì ? Ông nói lại nghen ! Ý ông muốn nói anh chị bên tui xấu lắm hả?  Lợi dụng ông hả ?

    Tám Tửng vẫn giọng chanh chua :

  -  Thì tự mấy người hiểu lấy! Tui hỏi bà! Tại sao mấy chị em của bà lúc không có tiền đi bắt sú giống để nuôi, thì ai cũng ghé nhà này năn nỉ ỉ ôi để mượn tiền . Đến khi khai sú bán được tiền, thì đi chợ không muốn ghé nữa. Bộ sợ thằng này xin hả ?

   Vợ Tám Tửng cũng không thua, cứ xỉa xói mắng mỏ lại chồng và rồi lời qua tiếng lại càng lúc càng ầm ĩ vang cả xóm lao động nghèo.

     Hai Ân không muốn nghe cũng phải chịu, vì cảnh nhà chung vách.

     Ai biểu anh mướn nhà trong xóm lao động nghèo làm chi, thì phải ráng chịu vậy thôi.

     Anh cũng không biết khuyên can hai vợ chồng đó bằng cách nào để cho họ nguôi giận đây ? Ngừng tay, anh đăm chiêu suy nghĩ một hồi...Anh bỗng gọi thằng Tí, đệ tử của anh đang lui cui bắt căm xe đạp :

    -  Tí à, Em xuống dưới mấy cái vựa coi "sú chợ" còn tươi mua giùm anh một kí đi !

   Thằng Tí nhanh nhẹn đứng lên, vẻ mặt hớn hở hỏi liền :

   -  Chà ! Bữa nay sang dữ hả, anh Hai ?

    Hai Ân lấy trong túi quần ra tờ giấy bạc hai trăm ngàn đưa cho nó, không trả lời câu hỏi của nó, mà hối :

   -  Nhanh lên đi, chút nữa hãy làm tiếp ! Nhớ là còn thật tươi nhe ! 

    Tội nghiệp thằng nhỏ, trời nắng chang chang mà nó vội vã dắt chiếc xe đạp hăng hái phóng như bay ra đường.

    Tí là một cậu bé bụi đời, sống lang thang với đủ thứ nghề như vác mướn, sai vặt để sống qua ngày. Ba mẹ nó bỏ nhau và nó bắt đầu thích đi hoang vào lúc mới chín, mười tuổi. Năm nay nó đã mười tám, mà trông dáng vẻ gầy ốm hơn những đứa đồng trang lứa. Khi Hai Ân mới đến đây, anh bỗng gặp nó đang bị một đám bốc vác mướn vây đánh. Khi biết hoàn cảnh một thân một mình, bữa đói bữa no của nó, anh liền đưa về nhà dạy nó sơn sửa, vá ép xe cho tới bây giờ.

     Ngoài việc sửa xe, chỉ bảo cho thằng Tí có nghề, Hai Ân thỉnh thoảng còn thích theo những người làm công tác từ thiện, giúp đỡ những bệnh nhân nghèo, những người tứ cố vô thân...Tính Hai Ân là thế, thích cặm cụi làm việc và giúp đỡ mọi người.

     Từ nãy giờ, tiếng cãi cọ của hai vợ chồng Tám Tửng cũng chưa chịu dứt. Thằng Tí đã về, nó dựng xe vào góc nhà  và xách bọc sú đi tới Hai Ân, thấy nó Hai Ân liền hỏi :

     -  Còn tươi hôn ?

Nó vạch bọc ra khoe :

    -  Anh coi nè, tươi rói luôn đó, luộc gói rau là hết sẩy ! Hì hì...

    Hai Ân kéo nó lại gần kề tai nói khẽ :

   -  Em xách bọc sú này đi qua nhà chú Tám nói với chú là bên ngoại của bé Tâm ở trong ruộng gửi ra cho hai vợ chồng chú, nhờ em đưa giùm, nhớ không?

     Thằng Tí trợn mắt ngó Hai Ân, rồi lại nhìn bọc sú. Tỏ vẻ bất bình. Hai Ân liền nghiêm mặt lại, quát nhỏ :

   -  Nhanh lên coi !

   Nó mới chịu xách bọc sú chạy lúp xúp qua nhà vợ chồng Tám Tửng.

   Hai Ân không nghe rõ được tiếng thằng Tí nói hết câu, nhưng sau đó, tiếng cằn nhằn của Tám Tửng im bặt.

    Khổ thay, lại là tiếng giận hờn  của vợ Tám Tửng gào lên :

  -  Hài lòng ông chưa? Cho tụi nó mượn tiền thì tụi nó cũng biết ơn vậy! Ơn chưa kịp đáp là nói cạnh nói khóe đủ thứ hết, đồ người gì mà sớn sác quá hà !

    Hai Ân nghe mà than thầm, thiệt là hết cách!

    Tiếng bà Tám bù lu bù loa kể lể, dằn vật ông chồng vô tội vạ...

    Thằng Tí lại ngồi bắt căm xe tiếp, nó mừng hụt vì tưởng sẽ được ăn bọc sú tươi rói kia. Bây giờ, nó mới lên tiếng trách khẽ Hai Ân :

    -   Em chưa thấy ai như anh vậy! Người ta gây lộn kệ họ đi, tự nhiên anh mất toi tiền lãng xẹt.

    Hai Ân nhìn nó mỉm cười nói :

   -  Lo bắt căm cho rồi đi ! Một lát chạy xe mua nửa ký sú đi, anh em mình ăn cũng dư rồi !

    Hai Ân lại ngó mông lung ra đường, đôi mắt buồn xa xôi, nói :

  -  Kệ Tí à ! Xóm giềng với nhau tối lửa tắt đèn. Mình giúp gì cho họ được thì giúp. Biết đâu bên ngoại của bé Tâm gặp khó khăn sao đó. Hai ông bà họ chửi với nhau nãy giờ, cũng là do tiền bạc qua lại phiền phức. Chớ anh Tám ảnh cũng thiệt thà lắm, cho nên anh muốn được nhìn thấy họ vui vẻ với nhau và cũng muốn yên hai lỗ tai nữa. Vừa nói, Hai Ân vừa cười hiền lành.

    Thằng Tí lại càu nhàu :

  -  Đó, hết ổng quậy rồi tới bả, gây hoài chứ có yên được đâu !

   Hai Ân nhìn nói nói :

  -   Vậy mày chạy qua bển kêu thím Tám qua cho anh nói chuyện một chút, đi đi !

    Thằng Tí lừng khừng không muốn đứng lên. Nó không hiểu ông anh đại ca của nó muốn lo chuyện bao đồng gì nữa đây ?

     Nó nhớ lại, mới hôm kia, trước cửa nhà, có một tên nhậu xỉn lái xe văng tuốt xuống mương ngất xỉu. Hai Ân lẹ làng cởi chiếc áo của anh cho anh chàng xỉn đó thay chiếc áo ướt sũng hôi rình của hắn ra. Đến khi hắn tỉnh lại thì hô hoán lên mất hết cả ví tiền, làm cho Hai Ân và chòm xóm một phen vất vả kể lại từ đầu mọi chuyện cho hắn nghe. Cuối cùng, anh cũng tự nguyện tặng cho hắn mớ tiền và hì hục sửa lại chiếc xe không công cho hắn.

     Không hiểu sao, hễ nhớ lại chuyện ấy là nó thấy tức cười cho Hai Ân nên nó bật cười lớn. Hai Ân không hiểu vì sao bỗng dưng nó cười. Nhưng anh vẫn hối nó qua nhà kêu vợ Tám Tửng qua liền :

    -  Đi mau đi! Làm ơn mà!

      Vợ của anh Tám Tửng khi nghe thằng Tí nói nhỏ anh Hai Ân kêu qua có chuyện gấp, liền nách bé Tâm chạy qua nhà Hai Ân liền, chị hỏi :

   -  Kêu tui có chuyện gì vậy chú Ân ? 

 Hai Ân mỉm cười đôn hậu, nhỏ giọng thân tình :

   -  Thật tình, tôi không biết khuyên cách nào cho anh chị mau làm lành với nhau...

 Anh tự dưng cảm thấy e ngại, nên lúng túng ngập ngừng, mới nói nhỏ :

  -  Cho nên, bọc sú đó tôi kêu thằng Tí mua đem cho anh Tám để ảnh vui mà hết buồn bên chị .

  Chị Tám mở to đôi mắt ngỡ ngàng :

  -  Trời ơi ! Vậy sao chú Ân ? Thiệt là... hèn gì tui cũng vô ý nữa. Bên ngoại thằng Tâm bị bể sú cả tháng nay rồi, làm gì mà còn sú để gửi ?

   Hai Ân vẫn cười với chị :

  -  Ừ! Bởi vậy, Chị cứ nhận sú của tôi, coi như chị em mình giúp đỡ, hỗ trợ nhau lúc nào hay lúc ấy, chị đừng cằn nhằn ảnh nữa nghen! Ảnh không còn giận hờn bên chị nữa là tốt rồi! Chị về làm cơm cho ảnh ăn vui vẻ đi !

      Vợ Tám Tửng rất xúc động, gật đầu mà không nói thêm được lời nào.

       Cho tới mấy ngày sau, cả xóm không còn nghe tiếng cãi cọ của họ nữa.

***

      Xã Thạnh Phú. Buổi chiều không khí thật là thoáng đãng mát mẻ. Con đường quốc lộ 1 bao giờ cũng phẳng phiu trơn láng.

        Hai Ân đi chầm chậm tản bộ, anh dừng chân đứng lại trên cầu. Cầu Cần Đước dài không đầy khoảng hơn chục mét, nhưng được cái rất sạch sẽ, rộng rãi. Đứng trên cầu, nhìn lên là cả một bầu trời trong xanh, mênh mông, bát ngát. Ngó xuống, nước lững lờ trôi, gió bốn bề lồng lộng thổi tạo cho anh một cảm giác vừa lâng lâng, khoan khoái vừa nhớ nhung khắc khoải, cô đơn....

     Anh vẫn nhớ ngày đặt chân xuống thành phố Sóc Trăng này, vô thêm mười mấy cây số để tới Thạnh Phú, thấm thoắt mà đã gần một năm. Một năm trôi qua với bao điều mới mẻ trong anh, sống bên cạnh những người hàng xóm mộc mạc xa lạ. Họ là những người không có đất do cha mẹ để lại hoặc chưa bao giờ có vì mua không nổi, chỉ bám theo những căn trọ để nương thân.

          Những buổi thăm viếng theo đoàn cứu trợ thăm viếng và làm quen với những người gặp hoàn cảnh khó khăn, những em bé trong trại khuyết tật do bẩm sinh cũng có, di truyền cũng có...

          Người ta nói: Cùng làm một nghề thì sẽ sanh ra đố kị, bất hòa... Nhưng cùng làm một việc thiện thì họ rất hòa đồng sát cánh cùng nhau... Những bà mẹ, những bậc trưởng lão mạnh thường quân rất quý mến Hai Ân, vì nghĩa cử của anh và tánh tình điềm đạm nhân hậu của anh.

          Anh bỗng cảm thấy trên đời, chung quanh anh còn có biết bao điều trăn trở... Gia đình bất hòa, con cái ngỗ nghịch... không đến trường học vì cha mẹ chúng nghèo đói hay vì mỗi ngày đối mặt với những khắc nghiệt của cuộc đời làm chúng chán nản? Rồi lớn lên, tương lai của chúng sẽ ra sao? Chúng sẽ làm  gì để có cuộc sống  tươi đẹp? Trong khi hiện tại trước mắt chúng là những cảnh anh em hờn giận ẩu đả nhau cũng vì tranh giành miếng vườn, thửa ruộng...và còn biết bao điều đáng buồn khác trên đời  làm lòng anh luôn ray rức...

          Sống nơi đây anh như quên đi cái tôi trưởng giả của mình, anh hòa hợp mình vào những buổi công tác từ thiện của xã hội, san sẻ những đau đớn với những bệnh nhân bị nhiễm HIV. Những người bị gia đình ruồng bỏ vì đã ở trong giai đoạn cuối cùng.

        Đêm xuống và trăng đã lên. Anh ngước nhìn cảm thấy vầng trăng đêm nay sao lạnh lẽo, u tịch, cô đơn giống anh quá ! Bầu trời có sao giăng đầy thật đẹp, thật nên thơ...

           Đường càng về khuya càng vắng dần xe cộ. Bỗng anh thấy từ xa có dáng hai người đàn ông đi tới, họ vừa đi vừa trò chuyện. Đến khi tới gần anh mới biết đó là anh ba Dương, Trưởng công an Ấp ở trong xóm và anh Tám Tửng.

       Thấy Hai Ân, Tám Tửng liền choàng cổ anh tươi cười :

       - Chú mầy chưa ngủ sao ?

Hai Ân mỉm cười thân thiện đáp :

       -  Dạ chưa, anh Ba, anh Tám đi đâu về khuya vậy ?

        Hai người cùng nhảy lên lan can cầu ngồi. Tám Tửng chặc lưỡi nói :

      -   Tụi này lại nhà thằng Mạnh, lúc trước chạy xe lôi chung, thăm con nó là thằng Cường bị nhiễm HIV rồi ! Tội nghiệp quá, mới mười mấy tuổi đầu hà !

       Ba Dương liền phê phán :

      -  Lúc trước nó khá lắm chứ ! Có ruộng nuôi sú năm nào cũng trúng mấy trăm triệu chứ ít sao ? Rồi lớp nào lo chạy xe, lớp lo đi ruộng giữ sú. Bỏ quên thằng con cưng trốn học, theo bạn bè hút chích hồi nào hổng hay. Tới hay rồi thì như vậy đó ! Nghiện xì ke giờ thêm nhiễm “sida” nữa, chết còn sướng hơn đó!

        Tám Tửng thở dài nói :

      -   Thiệt, thằng Mạnh nó bị thằng con phá mà nghèo, giờ còn  bị mang cái bệnh ngặt nghèo đó nữa .

      Anh ba Dương vươn vai ngáp dài tiếp lời :

    -   Nhưng con cái lỡ như vậy rồi, nó mắng chửi thằng nhỏ hoài cũng tội nghiệp, cầu cho nó biết thân tu tâm dưỡng tính lại, trước hết là đừng cho nó đi quậy quạng nữa! Ở nhà điều trị từ từ chắc không đến nổi nào chết liền, cần nhất là phải đưa đi cai nghiện trước, rồi ở trong đó người ta cũng sẽ trị cái bệnh ác ôn đó luôn, khoa học giờ cũng tiến bộ lắm .

       Tám Tửng thở dài nói :

     -   Tiến bộ gì cũng phải có tiền mới trị được, nghèo thì phải chịu bó tay thôi! Tốt nhất là mình khuyên nhủ con cháu giữ sao cho khỏi bị nhiểm bệnh là chắc ăn, mấy cha ơi ! Phòng bệnh hơn trị bệnh mà.

        Trời đã khá khuya, gió đã trở lạnh... Ba người đều rời khỏi cầu đi thủng thẳng về nhà.

         Hai Ân  nãy giờ chỉ lắng tai nghe hai người bạn hàng xóm kể chuyện mà cười phụ họa theo nhiều hơn nói. Anh chợt thấy lòng buồn hiu hắt. Khi bước chân vào hiên nhà, anh vừa đưa tay nắm nấm cửa, tiếng kêu lách cách của khóa cửa làm thằng Tí lên tiếng :

      -   Anh Hai về hả anh Hai ?

      -    Ừ!  Hồi chiều tới giờ đi chơi ở đâu đó mậy ?

Tí liền trả lời :

       -  Em với mấy thằng bạn hát karaoke ở quán chú Nhất, anh à !

       -  Thằng con anh Mạnh, lúc trước chạy xe lôi, mầy biết nó không ?

       - A , Thằng Cường phải hôn anh ?

       -   Ừ! Nó bị nhiễm HIV rồi đó! Mầy coi chừng liệu hồn, đi chơi cho dữ đi!

  Nói xong anh chui vào mùng, thằng Tí giật mình hỏi lại :

      -   Trời ơi! Thiệt hôn anh Hai ?

     -   Tao dóc với mầy để làm gì ?

     - Anh khỏi lo cho em đâu, mấy thằng bán ma túy nó địa con nhà giàu không hà, nó không thèm kiếm em đâu. Còn gái, thì em hổng thích rồi, anh Hai đừng lo.

     Hai Ân nạt đùa:

    -    Nhưng mà mầy nhiều bạn bè quá, biết ai tốt ai xấu chứ? À! Coi bộ mầy cũng rành quá hén, biết nguyên nhân nào mà bị HIV thì tốt rồi .

        Hai Ân chợt dịu dàng :

     -   Ban ngày em sửa xe cũng mệt rồi, tối xuống lo ngủ sớm, đừng đi chơi quá không tốt đâu ! Hay là em bỏ hút thuốc lá đi. Còn nhỏ hút chi cho có hại lá phổi, ghiền thuốc lá dễ bị người xấu dụ dỗ hút xì ke lắm đó.

      Tí cảm động trả lời anh :

    -    Dạ, em nghe lời anh, em sẽ bỏ từ từ....

  Hai Ân im lặng, thằng Tí cứ tưởng Hai Ân đã ngủ. Bỗng nó nghe tiếng anh thở dài, rồi trở mình gọi nó :

      - Tí à ! Thí dụ em bị nhiễm HIV , em sẽ làm thế nào hả Tí ?

    Nó trả lời không ngần ngại :

      -  Em sẽ đi tìm cho được ba má em và nói :" Tại ông bà bỏ bê tui nên tui mới như vậy đó." Rồi chết cũng được.

       Hai Ân đang buồn não ruột cũng phải phì cười :

      -   Đúng là con bất hiếu mà!

      -  Chứ anh biểu em phải làm sao với những người đã tạo ra em mà nỡ bỏ em không đi tìm giữa chợ đời như vậy?

       Hai Ân trầm ngâm một hồi, chậm rãi nói :

     -  Theo anh, thì anh sẽ cố vượt qua những khó khăn, vừa trị bệnh cho mình vừa làm việc siêng năng để tích lũy một số tiền kha khá... Lúc đó, hãy tìm kiếm ba má cũng chưa muộn.

     Thằng Tí hỏi liền :

       -  Để đem tiền đó cho họ à ? Trời ơi ! Em biết thế nào anh cũng nói như vậy mà, như thế họ còn cười em ngốc nữa .

      Hai Ân nghiêm nghị nói :

        -   Anh bảo đảm với em, không bao giờ họ nói em ngốc cả! Vì em đã cho họ thấy dù đã lỡ mang căn bệnh hiểm nghèo em cũng biết phấn đấu dùng hết nghị lực của mình để sống tốt, để gắng sức tìm lại cho được gặp họ, dù là lần gặp cuối cùng.

        Tiếng Thằng Tí bỗng ướt sũng đau buồn :

       -  Dù sao, em cũng không bao giờ tìm họ, cũng như em không bao giờ nhiễm “sida” cả. Anh chỉ thí dụ thôi mà !

        Hai Ân không ngờ những câu nói của anh làm Thằng Tí xúc động đến như vậy. Anh thấy thương nó vô hạn. Anh vỗ vỗ chiếc giường, nói :

         - Thôi, ngủ đi em, khuya lắm rồi !

         Sáng ra, khi trời vừa tảng sáng. Bỗng thằng Tí nghe có tiếng nói, hình như là thút thít khóc của đàn bà trong nhà.

        Nó ngồi bật dậy, vén mùng len lén hé mắt nhìn ra khe hở của miếng ván buồng bên ngoài. Nó thấy một người con gái thật xinh đẹp, ăn mặc thật lịch sự đang ngồi nói chuyện với anh Hai Ân của nó. Nó liền nằm xuống giả ngủ để lắng nghe...

       Tiếng người con gái nói trong nước mắt :

     -  Anh làm em và mẹ tìm kiếm, hỏi thăm khắp nơi, anh ác lắm !

      Thằng Tí hết sức ngạc nhiên. Thì ra là vợ của anh Hai sao ?

     Bấy lâu nay, mỗi lần nhắc đến vợ con của anh, anh đều tảng lờ qua chuyện khác. Cho nên Tí cũng không dám hỏi hoài nữa.

      Tiếng Hai Ân trầm buồn :

   -  Xin lỗi em! Trong thư anh đã bảo em cứ bỏ mặc anh rồi ! Tại sao em còn tìm anh chi cho vất vả thế này? Đời anh đã bỏ đi rồi em à! Quên anh đi!

       Người con gái lại khóc :

   -  Em không khi nào bỏ mặc anh được. Chúng ta từng hứa có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia mà. Dù bây giờ anh có mắc bệnh gì thì trước hết anh phải vui vẻ mà sống để từ từ chữa trị. Em không bao giờ ruồng bỏ anh thì tại sao anh lại ra đi tự làm khổ mình như vậy? Hãy về với em, anh à !

        Hai Ân ôm đầu nói :

    -  Anh ra đi để mong quên hết, quên cái đêm anh đi theo bạn bè nhậu nhẹt đến say sỉn mới xảy ra chuyện... Anh rất hối hận đã vô tình để khổ cho em. Anh rất giận mình, không biết làm chủ được bản thân. Em đừng bắt anh quay về ! Để cho mọi người nhìn anh bằng cặp mắt rẻ khinh, họ sẽ sợ hãi anh và sẽ sợ hãi cả nhà anh nữa. Anh sống nơi đây cũng quen rồi! Vì họ đâu có biết anh là ai. Dễ sống hơn em à !

        Cô gái vẫn khẩn khoản van nài :

     -     Bây giờ đã có biết bao người bị nhiễm HIV chớ đâu phải chỉ một mình anh. Không còn ai dám khinh rẻ ai đâu anh à, có người khi mắc phải họ không còn biết do đâu mình bị nhiễm bệnh nữa. Trời kêu ai nấy dạ!

         Hai Ân không đồng ý cãi :

      -   Không có trời nào kêu anh dạ như vậy cả !Không thể đổ thừa cho số mệnh được. Chứng bệnh quái ác này là do chính anh gây ra. Anh chỉ ân hận là để em buồn. Nhưng chúng ta không thể làm đám cưới được nữa đâu em! Em hãy tìm người đàn ông khác xứng đáng với em hơn để xây dựng hạnh phúc gia đình đi!    

       Thì ra, cô gái đó là vợ sắp cưới của anh Hai Ân! Thằng Tí thảng thốt khi biết được rõ ngọn ngành câu chuyện.

      Cô gái vẫn khóc mướt và bước tới ôm lưng Hai Ân nói :

     -   Hãy về với em đi anh! Nếu anh bị bệnh mà tinh thần phấn chấn, vui tươi, có em, có mẹ ở bên an ủi, săn sóc giúp đỡ anh, thì anh sẽ không cảm thấy lạc lõng bơ vơ một mình... Biết đâu, thời gian sau này sẽ có thuốc trị được bệnh này. Hãy cố tạo niềm tin cho mình anh à !

        Cô gái tiếp tục nức nở :

    -  Nếu bữa nay anh không chịu về với em, thì ngày mai mẹ sẽ xuống gặp anh đó. Bộ anh không thương mẹ lặn lội đường sá xa xôi tìm anh sao? Mẹ nhớ anh lắm! Mẹ đang bệnh ở nhà đấy !

               Hai Ân xúc động nắm lấy đôi tay người vợ sắp cưới mà lòng chua xót nghẹn ngào. Bấy lâu nay anh cứ nghĩ , khi Nga , vợ sắp cưới của anh biết anh bị nhiễm bệnh HIV thì sẽ không đời nào tìm anh nữa. Cho nên mấy tháng trôi qua anh tự hứa với lòng sẽ gửi thân nơi xa lạ này, tìm vui bên những người bất hạnh khó nghèo cho đến cuối cuộc đời, để không còn gây phiền não cho ai.

     Bây giờ thì Nga đã tìm ra anh, đem cả mẹ ra để lung lạc trái tim anh, mong anh về với gia đình.

       Anh suy nghĩ thật lâu thật nhiều... Anh tự hỏi: Bây giờ mình chưa chết, chẳng lẽ mình lại bất hiếu để mẹ muộn phiền vì nhớ mình hay sao ?

        Còn Nga, nếu không thể đem hạnh phúc đến cho em, thì mình cũng về cho nàng vui... Hãy cố tạo những niềm vui cho những người thân mến của mình, đừng để họ buồn đau khi mà giờ mình chưa chết.

             Nga, vợ sắp cưới của Hai Ân cố đem hết những lời lẽ kiên nhẫn thuyết phục anh cả ngày trời bằng hết cả tấm lòng chân thực và nước mắt của cô. Cuối cùng, Hai Ân đành có quyết định quay về đối mặt với sự thật...

 

***

           Tối hôm đó, Hai Ân từ giã xóm làng, nơi anh mới nương thân một thời gian ngắn. Ai ai cũng ngạc nhiên không hiểu vì sao nhưng họ không dám hỏi. Mọi người chỉ ngậm ngùi thương tiếc chia tay anh. Một người mà họ vừa gặp đã tạo cho họ một mối thiện cảm nhiều ấn tượng khó quên. Từ khi anh mới đến nơi này, họ đã nhiều thắc mắc, không hiểu vì sao một người đẹp trai, hào hoa , phong độ như thế, lại đi tìm ẩn cư nơi miền Tây tỉnh lẻ xa xôi này. Có người đoán rằng có lẽ anh buồn phiền chuyện gia đình...

          Chỉ có một mình thằng Tí biết, nó âm thầm chứng kiến, âm thầm thương xót Hai Ân lại vừa thán phục người anh kết nghĩa nhân hậu này. Anh đã đau khổ biết bao vì căn bệnh HIV hiểm nghèo, vậy mà bấy lâu nay anh vẫn kiên cường chịu đựng cố gắng vui sống mỉm cười với tha nhân. San sẻ từng nỗi đau với mọi người mà không hề than vản bộc lộ cho ai biết nỗi lòng tuyệt vọng của mình.

       Thằng Tí cứ ngồi thừ ra mà ngẫm nghĩ nhiều điều... Nó bỗng thấy không phải ai bị nhiễm HIV đều đáng ghét, đáng được liệt vào án tử đâu ! Vì họ vẫn là một con người từng có một cuộc sống lương thiện và tốt đẹp. Nhưng có một biến cố phũ phàng nào đó đã chụp lên cuộc đời họ, nếu họ được người thân yêu mến, chở che, thì thật là phúc cho họ. Nhưng buồn thay, trên đời này có mấy ai mà không ghê sợ bệnh này ? Và như thế, thì tội nghiệp cho họ biết bao nhiêu ? Khinh rẻ, hất hủi họ , khác nào ta chôn sống họ rồi !

        Còn Hai Ân, anh từng ở hiền nên đã gặp lành, gặp được người mẹ yêu thương con và người yêu chung thủy sắt son.

         Đêm xuống, cầu Cần Đước của Xã Thạnh Phú vẫn im ắng như ngày nào. Vầng trăng tháng tám sáng lung linh. Có ba người hành khách đứng đón xe về thành phố Hồ Chí Minh, vẫn còn vương lại miền Tây tỉnh lẻ với bao mối xốn xang trong lòng...

       Nhất là Hai Ân, anh bùi ngùi chia tay lối xóm. Thằng Tí được anh mang theo lên thành phố.

        Anh nhìn lên cao, có vầng trăng sáng đang duyên dáng mỉm cười như đưa tay chào tiễn biệt anh, mừng anh trở về bên mái ấm, xoa dịu nỗi đau của căn bệnh hiểm nghèo mà anh đang mang, để anh còn thấy lại niềm vui vẻ ngày xưa...

H.A

 

_________________________________________________
Bài viết đăng trên Tạp chí Cửa Việt số 295, tháng 0 năm 0
Ngày cập nhật: 29/3/2019



Bài viết cùng chuyên mục
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 


Giới thiệu | Liên hệ đặt báo | Liên kết Website
Giấy phép số 229/GP-TTĐT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp ngày 3 tháng 12 năm 2008
Tòa soạn: 128 Trần Hưng Đạo - Đông Hà - Tỉnh Quảng Trị • E-mail: tapchicuaviet@gmail.com • Điện thoại: 0233.3852458
Copyright © 2008 http://www.tapchicuaviet.com.vn - Thiết kế: Hồ Thanh Thọ • wWw.htt383.com