Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 27/02/2024 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Bút ký

Phóng sự ảnh

Nước Mỹ ơi?...Người Mỹ ơi…

11/07/2023 lúc 08:57

LTS: Nhà văn Xuân Đức trong chuyến công tác qua nước Mỹ để dự Hội thảo khoa học “Các nhóm tự động học của Mỹ về thành tựu và ứng dụng công nghệ tự động người máy vào mục đích quân sự trong chiến tranh, trong cuộc chiến chống khủng bố” và vận động Chính phủ Mỹ - tiếp tục mở rộng dự án Renew tại Quảng Trị  theo lời mời của Bộ Quốc phòng Mỹ và Quỹ Tưởng niệm cựu chiến binh Mỹ ở Việt Nam. Mặc dù thời gian dành cho chuyến đi rất ngắn, nhưng với con mắt quan sát của một nhà văn: Đi, nghĩ và viết đã để lại trong bút ký này nhiều thông tin đặc biệt. CV trân trọng giới thiệu bài viết trên hai số báo 130 và 131.
Nước Mỹ ư ?... Người Mỹ ơi !  
Cảnh sắc nước Mỹ : lá và cỏ.





T





 
ôi không biết cảm xúc đầu tiên của những người lính Hoa Kỳ hơn 40 năm trước khi họ đạt chân xuống sân bay Tân Sơn Nhất, cảng Đà Nẵng hay Cam Ranh là thế nào, họ đã thốt lên câu gì đầu tiên về đất nước Việt Nam khi  bị thả ngập vào những vùng sông nước mênh mông của đồng bằng sông Cửu Long, hay trập trùng đèo dốc đồi núi của Khe Sanh, đường Chín ?Còn tôi, một cựu chiến binh Việt Nam, 25 năm khoác binh phục, 10 năm cầm súng trực tiếp đánh Mỹ, nay đang bay trên không gian hoà bình, từ độ cao 10 ngàn mét hạ dần xuống để nhìn giang sơn nước Mỹ, tôi chợt nhớ đến tập thơ " Lá cỏ" của Uyt man ( Oan Huytman), một thi nhân nổi loạn thời cận đại và được coi là đại diện lỗi lạc nhất của nền thơ ca nước Mỹ. Cỏ! Giang sơn của cỏ. Thơ ngây và trinh nguyên nhất là cỏ. Thực thà và gần gủi nhất cũng là cỏ...Là nước Mỹ đây ư ?...

Có một rồng thiêng đang ẩn

11/07/2023 lúc 08:57






V





ào một ngày đầu mùa hè năm 2004, một phụ nữ đã luống tuổi nhưng dáng vóc còn rất nhanh nhã, từ thủ đô Hà Nội tìm vào Quảng Trị. Theo lời dặn dò của những người bạn từng là cựu chiến binh chiến đấu ở chiến trường này, chị gọi điện cho Khư, con người được mệnh danh là “cầu nối” của đồng đội Thành Cổ, hiện đang là cán bộ Ban quản lý di tích tỉnh. Họ gặp nhau và cũng như bao nhiêu cuộc tao ngộ khác, họ lần tìm dấu vết của lịch sử. Chị là Nguyễn Hoàng Ngọc, vốn là giáo viên, Hiệu trưởng một trường phổ thông cơ sở tại Hà Nội, nay đã nghỉ hưu. Chị vào Quảng Trị, cảm kích, xúc động với con người, mảnh đất này, đặc biệt chị đã nhận được một tấm lòng nhiệt thành sâu nặng của anh Khư khi giúp chị tìm đến được nơi an nghỉ của đứa em, chị Ngọ đã cố mời mọc Khu khi nào ra Hà Nội hãy về thăm để biết gia đình. Khu đã nhận lời và cơ duyên kể như bắt đầu từ bữa ấy…

Năm mươi năm ấy một dòng sông

11/07/2023 lúc 08:57

Có thể mãi nhiều thế kỷ sau người Pháp, các nhà ngữ học Pháp còn ngạc nhiên về một địa danh trên đất Việt Nam mang đầy sắc thái ngôn ngữ Chiêm Thành: Làng Bồ Hồ Sừ, và phát âm rất khó khăn tên một con sông gồm hai âm tiết đều vần trắc: Bến Hải. 
 

Tiếng gà gọi bình minh đời một người lính

11/07/2023 lúc 08:57






T





ôi tuổi Quý Dậu năm 1933. Theo bà tôi thì trai Nhâm, gái Quý, tuổi Thân, tuổi Dậu vất vã lắm. Thảo nào mới tuổi giáp đầu vào Ất Dậu 1945 tôi đã trải qua 60 năm đi ở mướn chăn ngựa cho nhà ông đội Sứt ở tổng bên.
Nhà ông đội Sứt chỉ cách nhà tôi quảng đường chưa đầy một tiếng gà gáy, nhưng không được thiện tiện về thăm bà mỗi khi tôi rất nhớ bà.

Chuyện làng

11/07/2023 lúc 08:57






T





ôi ra đồng gặt lúa. Đã gần chục năm xa làng, nhưng mỗi độ mùa gắt đến, thế nào tôi cũng cập rập, tính toán, thu vén công việc để về quê một chuyến, cầm lấy gióng triêng, đòn xóc, vằng hái ra đồng. Có những thời khắc lặp đi, lặp lại xuân thu nhị kỳ mà chẳng bao giờ nhàm chán, nghe đất và nước rân rấn, nồng nồng, lành lạnh, âm ấm, bùn dẻo như lớp bánh dày no những nhịp chày, tiếng si sụp ốc ếch theo bước chân đôn hậu và thân quen lạ lắm. Cúi lưng khoát khoát lúa vàng, nước dưới từng gốc lúa dập dờn xao động làm những đám bèo hoa dâu tán tụ, du níu với nhau qua ngàn ngàn chùm rễ li ti như sợi tơ trời. Rồi thanh lúa gióng giả, cứng cáp gấp khúc để lộ màu ngà phía trong là lụa mỏng như phần chéo áo bà ba phất phơ eo thắt cô gái mười tám đôi mươi. Hạt lúa tròn căn, thô rát lớp lông tơ gợi một cảm giác yên bình. Hương lúa chẳng biết từ đâu, từ gốc, từ thân, từ hạt hay từ đất đai, nước nôi tưới tắm cứ phả ra, thoảng ra ngây ngất như được tinh lọc qua ngàn năm ruộng vườn hương hỏa.

Mái đình làng ngoại

11/07/2023 lúc 08:57

Quê ngoại tôi: Làng Phú Long, xã Hải Phú, huyện Hải Lăng. Một vùng bán sơn địa do con người khai khẩn dựng xây nên làng xóm. Một hôm, đầu tháng 11 năm 2004, dì dượng tôi ở Hà Nội gọi điện nhắc: “Là cháu ngoại, làm nghề viết báo, sao chưa thấy cháu viết gì về quê mẹ? Ngày… sẽ khánh thành đình làng, cháu gắng mà về”.

Từ Thẩm Quyến nghĩ về Lao Bảo

11/07/2023 lúc 08:57






T





 
hẩm Quyến đã trở nên quen thuộc với mọi người khi nhắc đến, bởi đây là một điển hình phát triển vượt bậc của nền kinh tế Trung Quốc những năm cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21. Hai mươi bốn năm kể từ khi thành lập đến nay từ những làng chài nghèo sát cạnh Hồng Kông, Thẩm Quyến đã biến mình trở thành một thành phố phát triển mà theo nhận xét của nhiều du khách đến đây Thẩm Quyến bây giờ còn lộng lẫy, xanh sạch hơn cả Hồng Kông. Có được những thành công ấy, cái chính là nhờ vào một chính sách đặc biệt mà Chính phủ Trung Hoa đã ưu ái dành cho Thẩm Quyến. Chúng tôi đã đến tìm hiểu những chính sách để Thẩm Quyến có những bước phát triển kỳ diệu như vậy để từ đó rút kinh nghiệm xây dựng những quyết sách thích hợp cho Khu Kinh tế Thương mại Đặc biệt Lao Bảo, một mô hình phát triển kinh tế với những ưu đãi của Chính phủ dành cho. So sánh Lao Bảo với Thẩm Quyến là chuyện khá xa vời nhưng những chính sách dành cho Thẩm Quyến nếu được vận dụng sáng tạo trong điều kiện cụ thể của Lao Bảo sẽ mang lại những hiệu quả tích cực cho sự phát triển của vùng đất đầy tiềm năng phía tây tỉnh nhà ...

Nón trăng đơn sơ, mộng trắng trong

11/07/2023 lúc 08:57






L





à người Việt Nam, không ai trong đời không một lần nhìn thấy gương mặt của bà, của mẹ, của chị, của em, của người con gái mình thương trong vành nón. Những chiếc nón từ lúc trắng tinh màu lá cho đến khi ngả màu thời gian bao đời nay đã là hình ảnh quen thuộc, thân thiết trong cuộc sống và tâm hồn quê hương. Đến mức, sau mỗi bước đi, con người lại gặp vành nón ngàn năm không hề khác nơi gốc đa, bến nước, sân đình, trên cánh đồng và phiên chợ làng tràn ngập màu sắc. Một hôm nào đó được sống trong bầu không khí nơi làng quê hiền lành có nhịp đẩy thoăn thoắt của mũi kim trên lớp lá nón trắng óng, bất chợt bâng khuâng nhận ra có một phần văn hóa của dân tộc không ngừng sinh tỏa trên từng vành nón đơn sơ, mộc mạc của quê nhà.
 
Làng Văn Quỹ ở xã Hải Tân của huyện Hải Lăng thuộc tỉnh Quảng Trị là một trong những ngôi làng có làn không khí óng ánh bụi nước trên đồng ruộng, trên những nếp nhà bình lặng, có những người phụ nữ giản dị mà rất đỗi khéo léo và cần mẫn cứ mải mê làm nón sau những giờ trồng lúa, trồng khoai, nấu nướng, chăn lợn, nuôi gà. Ở Văn Quỹ, nghề làm nón lá xuất hiện từ hơn bốn trăm năm trước, khi ở hai bên bờ của dòng Ô Lâu con người vừa vung những nhát cuốc lật bãi đất bồi để gieo trồng cuộc sống, dựng nhà, mở lối, làm nên làng mạc. Theo nhịp khoan nhặt của vó câu thời gian, từ những ngày chằm một vài chiếc nón để che nắng che mưa khi làm ruộng, đi thuyền đến lúc nón của làng vào nam ra bắc, người Văn Quỹ đã góp tên làng mình vào thư mục nghề nón của nước Nam. Cũng như bao chiếc nón khác trên mọi miền của đất nước trăm mến ngàn yêu của chúng ta...

Niềm vinh dự lớn lao

11/07/2023 lúc 08:57






H





ọ gồm có bảy người, sáu người đàn ông và một người đàn bà. Những người đàn ông quê ở Vĩnh Linh còn người đàn bà quê ở Hải Hậu, Nam Định. Chị là vợ của một trong số sáu người đàn ông kia. Tất cả họ đều đã ở vào cái tuổi làm ông làm bà, người trẻ nhất cũng đã ngoài năm mươi. Trong số họ chỉ duy nhất còn có một người đang công tác, số còn lại thì cũng đã từng là công nhân và đã nghỉ hưu, nghỉ mất sức hoặc nghỉ theo chế độ thôi việc 176. Cách đây ít năm, anh Nguyễn Đức Sắt, một người trong số họ đột ngột qua đời do một tai nạn giao thông. Sáu người còn lại, mỗi người một hoàn cảnh, một danh phận khác nhau. Thời tóc xanh tuổi trẻ, cả sáu con người này đã từng có một vinh dự lớn đó là được đứng trong hàng ngũ những người công nhân tiên tiến nhất của cả nước tham gia xây dựng lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh. Giờ đây, khi đã mỗi người một phương, họ vẫn luôn nghĩ đến nhau và nhớ về nhau. Hằng năm, như đã bố trí trước, cứ vào dịp 19 tháng 5 ngày sinh nhật Bác là họ lại tổ chức gặp mặt nhau để ôn lại bao kỷ niệm của những tháng ngày tươi đẹp cùng chung sống và công tác bên nhau.
 
Năm 1969, Bác Hồ vĩnh biệt chúng ta đi vào cõi vĩnh hằng, để lại cho toàn Đảng, toàn Quân và toàn Dân ta niềm tiếc thương vô hạn. Đất trời cũng đổ mưa tầm tã khóc tiễn đưa Người. Để ghi nhớ công ơn trời biển của Bác đối với nhân dân ta, non sông đất nước ta và thể theo nguyện vọng của nhân dân cả nước, Đảng và Nhà nước đã quyết định cho bảo quản, gìn giữ lâu dài thi hài của Người và xây dựng lăng Người. Nhưng hồi đó do điều kiện nhân dân ta đang phải tiến hành đẩy mạnh cuộc kháng chiến chống Mỹ cứa nước, nên mãi đến mùa thu năm 1973...

Thời gian đời người

11/07/2023 lúc 08:57






T





ôi bị nhiễm cái thói lẩn thẩn của người đời chẳng biết từ bao giờ. Nhiều lúc cứ ngồi một mình ngắm cái kim giây của chiếc đồng hồ điện tử giật giật hết vòng này đến vòng khác. Ngắm chán rồi tự đặt câu hỏi, thời gian sẽ làm con người ta cũ đi hay mới hơn? Thời gian có phải là nơi để con người ghi dấu ấn hay chính đó là nơi chứa đựng muôn sự vui, buồn? Hỏi thế thôi chứ chả bao giờ tôi trả lời được. Thế thì chả lẩn thẩn là cái gì. Thế nhưng chí ít tôi cũng hiểu ra một điều nho nhỏ, thời gian là nơi để con người ghi dấu ấn khi tôi gặp Thiếu tá Trần Tuấn Anh - Đồn trưởng đồn Biên phòng Cửa khẩu quốc tế Lao Bảo thuộc Bộ đội Biên phòng tỉnh Quảng Trị trong một lần đặt đôi bàn chân nhỏ bé của mình lên với vùng đất miền biên viễn.
Lạ cảnh, lạ đất, lạ người nhưng khi tiếp xúc với những người chiến sỹ biên phòng nơi đây, tôi cảm thấy cái lạ chẳng còn hiện diện, sự ấm cúng, gần gũi, thân thiết đã gắn tôi với mọi người lính nơi đây. Ngay cả nhân vật mà tôi lấy làm trung tâm cho bài viết này cũng vậy. Nghe nhiều người kể về lính biên cương trấn ải chốn biên thùy đầy nắng gió, tôi cứ hình dung họ đều có nước da đen nhẻm, khuôn mặt cương nghị đăm chiêu...thế nhưng không phải như vậy, họ gần lắm và cũng dễ thương lắm. Xa nhà song tình yêu vẫn luôn tràn đầy. Thiếu tá Trần Tuấn Anh là người đồn trưởng khá điển trai nên vốn tý chút đào hoa âu cũng là thường tình nhưng người đồn trưởng này lại bảo “Em không có duyên sát gái đâu anh”. Là cách lính chúng tôi gặp nhau tếu táo cho vui, đỡ khô khan khi vào chủ đề chính.
Tuấn Anh sinh năm 1977, thuộc về năm Đinh Tỵ, theo kinh nghiệm ông cha để lại thì “Trai Đinh, Nhâm, Quý, Giáp thì sang”, hơn nữa Tuấn Anh lại cầm tinh con Rắn, mà quan niệm của người đời thì loài vật này có đủ trí thông minh và lanh lợi. Không biết những điều ấy có “chiếu” vào người đồn trưởng tuổi đời còn rất trẻ này hay không. Ấy lại nói đến hai chữ “rất trẻ”...

Xuân về từ bàn tay người lính

11/07/2023 lúc 08:57






T





hiếu tá Quang cúi xuống phì phò thổi lửa, mấy hôm nay trời rét và mưa lăn phăn nên củi không được đượm cho lắm. Vất vả một hồi, người lính biên phòng cũng chế biến xong bữa trưa từ mười lon gạo và một cân thịt lợn. Cách đó không xa, hơn chục bà con đồng bào Pa Cô người chặt tre, người đóng cọc. Đã sắp hết mùa đông, mọi người phải tranh thủ làm hàng rào để ít hôm trời nắng lên là lùa trâu, bò, dê lên khu “nhà mới”. Tiếng cười nói rộn ràng xua tan đi cái mệt nhọc, vất vả. Từ sáng sớm nay, bà con đã tập hợp lại theo sự phân công từ trước để bắt tay vào việc dựng chuồng trại cho đàn gia súc.
Bữa trưa được dọn ra, mọi người ăn vội rồi làm việc cho đến chiều. Mùa đông ở Cửa khẩu La Lay khá lạnh, trời cứ tầm năm giờ chiều là đã tối nên công việc kết thúc sớm. “Thế là đã hoàn thành kế hoạch, ngày mai mọi người đi sớm để đồng chí Quang hướng dẫn làm chuồng trại nữa là xong. Tết sắp đến rồi, làm nhanh để còn sửa sang lại nhà cửa mà đón năm mới nữa chứ” - già Xơi, tổ phó tổ chăn nuôi ở bản La Lay - nói.
Mười lon gạo, một cân thịt “đổi” trang trại chăn nuôi
Tôi dạo một vòng quanh bản La Lay, xã A Ngo, huyện Đak Rông cùng Thiếu tá Trần Ngọc Quang đang công tác tại Đồn Biên phòng Cửa khẩu La Lay. Những lần công tác ở miền núi có đồng bào thiểu số sinh sống, hình ảnh trâu, bò, dê “lang thang” dưới sàn nhà hoặc chạy rông và “thả bom” mọi chỗ chẳng mấy lạ lẫm. Nhưng ở bản La Lay này, chẳng có bóng dáng của gia súc. Bản làng như thanh vắng sạch sẽ hơn, mùi xú uế cũng không còn. Trẻ con cùng nhau nô đùa, chơi đuổi bắt, trốn tìm, phụ nữ giã gạo, người già ngồi trên hiên nhà ngậm tẩu thuốc trò chuyện… không khí tết đang tràn ngập bản làng...

Sông Đà reo

11/07/2023 lúc 08:57






Đ





êm 15 tháng 8, Hà Nội bức bối, ngột ngạt. Không gian oi nồng như sắp sửa tích tụ một cơn giông gió lớn dưới gầm  trời ướt sủng với những hạt mưa lắc thắc. Hai mươi mốt giờ mười phút, toàn thành phố phụt tắt ánh điện. Người dân tràn cả ra hè phố, ra đường, ra công viên đông vui như trẩy hội. Ba mươi phút sau, co điện trở lại. Tôi loay hoay tìm quán cà phê In tơ nét, vào mạng và  mới tường tận nguyên do rằng trong cơn mưa dông kéo dài từ 8 giờ tối nơi đầu nguồn sông Đà, sét đánh trúng hệ thống đóng- cắt điện của nhà máy là nguyên nhân dẫn đến việc Nhà máy thủy điện Hoà Bình bị “rã” khỏi lưới điện quốc gia, kéo theo “rã lưới” toàn miền Bắc.
Hôm sau tôi lên sông Đà. Dừng chân bên cửa xả lũ Nhà máy thuỷ điện Hoà Bình cảm giác như đang đối diện với từng đợt sóng lừng nơi biển cả. Nước sông Đà trước khi thong thả cam chịu một đời sông yên đằm với hạ lưu qua vách cửa bỗng cuộn mình, phô bày tất thảy sự cuồng nộ, sức vóc và tính khí bất kham của nó. Nước đỏ lự phù sa gầm thét, quăng quật, lồng lộn giữa bốn bề bê tông vững chãi. Thuở bé con, tôi đã mê mẩn những áng văn của Nguyễn Tuân trong bút ký “Người lái đò sông Đà”. .......
 

Gia đình học hiệu Tiên Việt

11/07/2023 lúc 08:57






N





hư đã nói ở phần đầu thiên hồi ký “Phù Sa ánh sáng” trích đăng trên Cửa Việt số 121, tôi có nói sẽ trở lại “Gia đình học hiệu Tiên Việt” mà hoạt động giáo dục cũng như hoạt động văn hóa nghệ thuật muôn hình vạn trạng khác đều do thầy giáo Trương Quang Phiên, người thầy dạy chữ đồng thời cũng là người thầy cách mạng của nhiều thế hệ con em trong vùng trước cách mạng tháng Tám. Ông giáo làng này có sức tỏa sáng; con người đích thực là phù sa của ánh sáng cách mạng tháng Mười.

Phù sa ánh sáng

11/07/2023 lúc 08:57






Á





nh sáng mà tôi nhắc đến ở thiên hồi ký này - Ánh sáng của một thời chưa xa chính là ánh sáng Cách mạng tháng Mười Nga và phù sa của ánh sáng ấy (chữ dùng của thi hào Chế Lan Viên) thì tôi tìm thấy ở Làng Mai Xá, huyện Do Linh ngôi làng hẻo lánh như mọi làng quê Việt Nam khác trong những năm tháng Nguyễn Aí Quốc ra đi tìm đường cứu nước. Mùa đông lạnh lẽo, gió bắc mưa dầm, con đom đóm lập lòe trong ngõ tối. Đêm đêm, tiếng "uệnh oạng" kêu than, kêu chi mà thống thiết não nề! Nhưng rồi dưới ánh sáng ấm áp của mùa xuân đất trời và cách mạng, mai vàng nở rộ - để có một tờ báo làng mang tên "Xuân làng Mai", Có một vườn đào tụ nghĩa cũng được gọi tên " Mai vàng tụ nghĩa"...
MAI VÀNG TỤ NGHĨA CẦN VƯƠNG
Đó là những năm tháng đầy biến động ở kinh thành Huế: Nhất giang, lưỡng quốc, nan phân giải/ Tứ nguyệt, tam vương, triệu bất tường (một sông hai nước, lời phân giải/ Bốn tháng, ba vua, việc chẳng lành!). Sau này các đồng chí Trần Hữu Dực, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Trị năm 1936 và Nguyễn Quang Xá, Bí thư Tỉnh ủy Quảng Trị năm 1949 nhớ lại: Bấy giờ vua Thành Thái và vua Hàm Nghi đã bị thực dân pháp đày qua châu phi sống nơi tha hương, viễn xứ. Canh cánh bên lòng, ngày đêm Vua Duy Tân lo vận nước. Cứ đến mùa hè, Vua Duy Tân cùng mẫu hậu là bà Nguyễn Thị Định ra nghỉ mát ở nhà Thừa Lương, bãi tắm Cửa Tùng...

Người mẹ trên bến đò Ca Cút

11/07/2023 lúc 08:57






T





ôi về thăm mẹ Nguyễn Thị Loan vào một buổi trưa mùa thu mát dịu. Đi qua cánh đồng vừa gặt xong còn thơm mùi rơm rạ, đã là địa phận xóm dưới xóm bờ sông, làng Đại Áng, Đông Lương, theo sự chỉ dẫn của người hàng xóm, tôi đứng nhìn ngôi nhà mái ngói nhỏ nhoi đã rêu phong của mẹ. Bao bọc vườn nhà là hàng rào tre trùm lấp. Cỏ mọc lút bời bời quanh nhà, cả lối cổng đi vào cỏ cũng chen cả chân người. Ngõ vào nhà mẹ là một cây tre chắn ngang lối, thân thuộc như mọi ngõ xóm ngày xưa ở quê tôi. Nhìn khu vườn rộng hơn ngàn mét đất cây cỏ rợp đầy, vắng vẻ, không khí sao mà hiu quạnh. Tôi ngần ngừ định đưa tay cất cây tre rồi lại thôi. Nghe có tiếng gọi từ bên ngoài, mẹ từ trong nhà bước ra vuông sân, chào khách. Trước mặt tôi là mẹ già có khuôn mặt phúc hậu, nét mặt tươi tắn còn lưu lại những nét xuân sắc thời con gái.
 
Trong ngôi nhà cửa đóng tối om, chỉ chừa một lối ra vào nhỏ ở bếp. Một chiếc bàn nhỏ ọp ẹp kê ngay cửa ra vào làm bàn ăn. Tôi nhìn lên bàn thờ nghi ngút khói hương. Mẹ đặt bàn thờ, thờ bố mẹ chồng, thờ chồng và cả bố mẹ đẻ của mình. Cùng bộn bề những bao bì và đồ đạc vật dụng không ngay hàng thẳng lối, tôi thấy lòng rưng rưng thương mẹ. Mẹ đã sống như thế một mình, một bóng đơn chiếc, lẻ loi suốt cả cuộc đời. Hơm tám mươi năm, gần một thế kỷ dằng dặc đời mẹ, biết bao nỗi niềm mà mẹ đã trải qua...

Ai vô Đông Hà...

11/07/2023 lúc 08:57

 





C





âu trong bài hát “Bình Trị Thiên khói lửa” của Nguyễn Văn Thương: “Ai đã vô Đông Hà, đã qua Ngô Xá, Bích La, Thuỷ Ba, Triệu Phong”. Năm 1948, miền Bắc nước Việt từ Hoành Sơn trở ra, nhất là ba tỉnh Bắc liên khu Bốn: Thanh-Nghệ-Tĩnh, hướng về ba tỉnh Nam liên khu: Bình-Trị-Thiên đang bị giặc Pháp tung quân ra đánh chiếm hòng cắt miền Nam nước Việt khỏi nguồn tiếp viện và chỉ đạo từ miền Bắc. Không khí hừng hực căm thù y như hồi 1945 nghe tin giặc trở lại xâm lăng Nam Bộ. Tôi bấy giờ là một cậu học sinh choai choai, tôi cũng cảm thấy đau như quân giặc dày xéo lên làng xóm mình. Tôi làm một bài thơ gửi đăng tờ báo địa phương- tờ báo viết tay, in đất, ra đời vào dịp ấy. Bài thơ mang hơi hướng “yêng hùng” lãng mạn nửa mùa với những câu đại loại như: “Sát khí che mờ cây núi Ngự/ Máu hồng nhuộm tối nước sông Gianh/ Cửa Tùng réo sóng hờn cô quạnh/ Dấu cũ ai chôn cựu đế thành”. Tuy vậy, cũng mang một tấc lòng thành.

Chuyện tình bên dòng sông Sa Lung

11/07/2023 lúc 08:57

 





S





ông Sa Lung có tự bao giờ? Ai cũng bảo có từ thời núi Linh Sơn, sông Bến Hải. Làng Phúc Lâm nép mình bên dòng sông Sa Lung ai đã đặt tên?
Những câu hỏi đơn sơ, những dòng sử mộc mạc ấy của quê hương lẽ ra ai cũng biết. Nhưng mấy thanh niên tôi bất chợt gặp ở phía bắc cầu Phúc Lâm đều không biết. Thực ra, dòng Salung là một dòng chảy thiên tạo, bắt nguồn từ núi rừng của miền Tây Vĩnh Linh, chảy qua trung du, đồng bằng của các xã Vĩnh Hà, Vĩnh Long, Vĩnh Lâm, Vĩnh Thuỷ đến Bến Tám thuộc xã Vĩnh Sơn hợp lưu với thượng nguồn con sông Bến Hải tạo thành dòng sông Hiền Lương đổ ra bễ Cửa Tùng. 

Nước Mỹ ư ?...Nguời Mỹ ơi !

11/07/2023 lúc 08:57

Quốc hội, luật pháp và những nghị sĩ





T





ọa lạc giữa trung tâm Thủ đô Oa-sinh-tơn và được bao bọc bởi những dãy phố rợp bóng cây xanh là một toà nhà lộng lẫy kiến trúc theo kiểu cung điện có vòm lớn hình củ hành với chóp nhọn chọc thẳng lên trời. Chính cái "củ hành" khổng lồ này là biểu tượng quyền uy và vẽ đẹp nước Mỹ. Bên phải vòm tròn cung điện ấy (nhìn từ ngoài vào) là toà Thượng viện. Bên trái là Hạ viện. Tuy nhiên như đã nói, Quốc hội Mỹ không phải chỉ có chừng ấy nhà. Đoàn chúng tôi không đi hết các toà nhà ấy. Chúng tôi phải gặp cả thảy là 11 vị Nghị sĩ nhưng quay lui quay tới cũng chỉ 2 tòa Thượng viện và 2 tòa Hạ viện.
Bên ngoài từng toà nhà có khác nhau, nhưng bên trong thì tất cả cùng một kiểu kiến trúc. Một lối chính đi vào, qua cửa kiểm tra an ninh bằng các thiết bị dò xét kim loại như kiểu đi vào sân bay. Qua khỏi chỗ đó là một sảnh lớn hình tròn, úp lên nó là một vòm cao lồng lộng được trang trí thật tráng lệ. Từ sảnh lớn ấy chia ra rất nhiều hành lang xòe đi khắp nhà, lại có thang máy xuống tầng hầm và lên các tầng trên. Hành lang đi bộ chỉ rộng khoảng 4 mét, hai bên là cửa để đi vào các phòng làm việc của các Nghị sĩ. Trước cửa mỗi phòng cắm hai lá cờ: một cờ nước Mỹ, một cờ của bang ông Nghị sĩ...

« 5859606162 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

28/02

25° - 27°

Mưa

29/02

24° - 26°

Mưa

01/03

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground