Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 03/07/2022 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Những trưa hè tuổi thơ

Mỗi khi hồi tưởng về thời hồn nhiên tinh nghịch, tôi lại có cảm giác nhẹ nhàng, như thể đã quên hết những mệt mỏi của cuộc sống thường nhật để trở về với không gian, kỷ niệm xưa.

Miền ký ức tuổi thơ tôi luôn đong đầy dư vị ngọt ngào cùng bao kỷ niệm khó quên. Đó là những trưa hè đi bắt ve, tụ tập cùng lũ bạn chơi căng cù, chọi gụ, đi nhặt mảnh bom, mảnh đạn pháo về đổi kem, kẹo kéo, đi bắt tổ chim, đi hái trộm mít, ổi, dâu da của nhà hàng xóm. Những lần chia phe cùng nhau đá dế, đá gà, chơi trò trốn tìm, đuổi bắt. Những buổi chiều đi mò cua, bắt ốc, câu cá, thả trâu ngoài đồng, đi hái rau cho lợn, cắt cỏ cho bò, những lần nhóm lửa nướng khoai, sắn khói lem vào mắt đỏ hoe, những lần giành giật trái ổi, quả sim với lũ bạn cùng xóm, những lần trốn mẹ đi tắm sông bị bắt được phải chịu cảnh đòn roi ngồi khóc thút thít trong góc nhà không chịu ăn cơm…

Tôi còn nhớ những trưa hè im vắng, khi bầy ve đậu trên cây mít trước sân nhà đã ngừng kêu râm ran, ba mẹ đã thiếp đi sau những giờ lao động mệt nhọc thì anh em tôi lại trốn ngủ, rón rén chạy đi chơi. Ngoài góc vườn, đám khoai lang mẹ trồng lá rũ mềm vì nắng. Con Mực, con Vện cũng đã ngủ say bên gốc cây khế. Vườn trưa chỉ nghe xào xạc tiếng lá rơi, tiếng lá tre lay động khẽ khàng trong gió, tiếng chim chào mào hót líu lo trên cây nhãn ở cuối góc vườn. Những chú chim sâu bé xíu lích rích chuyền cành, hương dứa, hương mít chín thoang thoảng đưa theo chiều gió. Hai anh em chúng tôi chạy, nhảy chim sáo đến ngã tư nhà ông Ngạc, nơi có lùm tre lồ ô rợp bóng mát để cùng nhau chơi căng cù, chọi gụ với lũ bạn. Ở phía bên kia nhà đội, mấy đứa con gái dùng phấn vẽ ô ăn quan, mấy đứa khác chơi trò trốn tìm…

Tranh của Đỗ Nam

Tranh của Đỗ Nam

Những trưa hè tuổi thơ đầu trần chân đất, tóc khét mùi nắng vẫn cố chịu nóng, trùm chiếc bao tải lên đầu, chỉ hở hai con mắt, tay huơ huơ con cúi rơm đuổi bầy ong vàng, ong vò vẽ đang bu kín quanh tổ để lấy nhộng về rang. Những lần tìm kiếm tổ ong bầu lấy ké. Ong bầu là loại ong rất hiền, chúng chỉ đốt khi ta chạm tay vào bắt, ong có màu đen, to gần bằng ngón tay cái của người lớn. Ong bầu thường chọn ống tre khô để làm tổ, chúng thường khoét một lỗ tròn rồi chui vào nhả ké, sinh sản. Ké ong bầu có màu vàng nhạt, ăn có vị ngọt như mật, đối với ong đã trưởng thành khi ta ngắt bụng ong ra thì còn có một túi mật nhỏ, ăn rất ngọt. Ngày xưa ở quê, nhà nào cũng làm hàng rào bằng tre nên việc tìm tổ ong bầu không khó. Mỗi khi tìm thấy tổ ong, bọn trẻ chúng tôi chặt và chẻ ống tre ra để thưởng thức món ké ong. Một hôm tôi phát hiện được tổ ong ở hàng rào nhà ông bà ngoại. Do ong chui ra, chui vào tổ nên lỗ tre có ké ong vương vãi ra một ít. Thấy vậy, tôi bèn thè lưỡi liếm cho đỡ thèm trước khi thưởng thức món ké “đặc sản” của tuổi thơ thì bị chú ong thò đuôi ra đốt, làm lưỡi sưng vù không nói được. Khi anh trai tôi chẻ tổ ong ra cho ăn món ké, rồi hỏi có ngon không, thì tôi trả lời: “Ngong! Ngong!” (Vì lưỡi bị ong đốt sưng vù nên nói bị ngọng).

Sau này, khi đã lập gia đình cũng vì ấn tượng món ké và mật ong bầu nên tôi đã làm cho đứa con trai của tôi sưng cả môi, miệng. Đó là vào một ngày cuối tuần, tôi đem cháu ra thăm ông bà nội. Nhà ông bà nội có giàn hoa đậu biếc nên ong bầu đến hút mật rất đông. Lúc này, tôi lấy cái vợt muỗi bắt được mấy con, rồi dùng tay nhẹ nhàng ngắt bụng ong lấy túi mật. Thấy con trai đứng nhìn thích thú, tôi gọi:

- Lại đây ba cho. Ngon lắm!

- Không! Con không ăn đâu. Con sợ lắm. - Con trai tôi trả lời.

Tôi tiếp tục động viên:

- Không sao đâu. Ngon lắm! Hồi còn nhỏ ngày nào ba cũng ăn.

Con trai ngước mắt nhìn tôi có vẻ tin tưởng. Tôi nhanh tay đưa vào miệng cháu. Bỗng cháu hét lên: Đau quá! Đau quá! rồi òa lên khóc. Là do tôi chưa ngắt hết hẳn bụng ong nên nọc ong vẫn còn và đốt. Tôi vội ôm con trai chạy xuống cuối xóm tìm rèo tre để bôi lên vết thương cho cháu. Một lúc sau môi cháu sưng vù lên, tôi nhìn môi của con vừa xót, vừa thương, vừa buồn cười, rồi lại tự trách mình già rồi mà vẫn còn dại dột như ngày xưa.

Ký ức tuổi thơ là những trận gió Lào bỏng rát, nắng như thiêu, như đốt để rồi trưa mồng 5 tháng 5 nhân dịp Tết Đoan Ngọ, mẹ đãi anh em chúng tôi nồi chè đậu đen do chính tay mẹ nấu. Khi nồi chè vừa được mẹ bưng xuống bếp cũng là lúc hai anh em chúng tôi chạy đi mua đá ở cuối xóm trở về. Những viên đá được nâng niu bỏ vào miệng và cứ ước đừng bao giờ tan chảy. Mùi thơm từ đậu, dầu dừa, vị ngọt của đường cộng thêm sự mát lạnh của đá là những ký ức không bao giờ quên về những trưa hè của tuổi thơ.

Là những lần trèo lên cây nhãn, cây chè tìm ổ chim, tóc vương đầy rác, mạng nhện. Là âm thanh tiếng còi hơi kêu Bọp bi bọp! Bọp bi bọp! của chú bán kẹo kéo, là tiếng rao quen thuộc từ cô mua ve chai người Huế Ai nhôm đồng, dép nhựa bán không? hay tiếng rao Hàn xoong, hàn nồi không? của bác người Bắc, cùng tiếng rao Ai kem! Ai kem đê! của chú Phiện bán kem que. Để đổi được que kem, mẫu kẹo kéo nhỏ xíu bằng ngón tay, anh em chúng tôi đã thức bao trưa cùng đám bạn rảo chân khắp làng để tìm chai lọ, đống giấy vụn, mảnh bom, đạn pháo... rồi dồn hết vào bao, chờ ngày đem bán. Ngày ấy, chỉ là chiếc kem mút tuổi thơ đơn sơ mà sao ngọt mãi trên con đường tôi trưởng thành đến tận bây giờ.

Trong muôn vàn kỷ niệm về tuổi thơ thì có một kỷ niệm làm tôi nhớ mãi. Hôm đó, tôi cùng Bảo đang mải tìm mảnh bom, mảnh đạn ở bãi đất trống gần con đường cái Cạp Lài thì thấy đoàn xe đi chở cát chạy qua. Với bản tính hiếu kỳ, nghịch ngợm nên tôi bàn với Bảo lấy đất tấn công vào đoàn xe. Chúng tôi ngồi sát vườn sắn trên mép đường, chờ chiếc xe thứ hai đi qua thì tôi hô: Tấn công!

Sau tiếng hô của tôi là tiếng hô của Bảo: Xung phong! Vậy là hai đứa chúng tôi thi nhau ném đất vào đoàn xe. Cũng may là do đất mềm nên kính xe không bị vỡ. Đang mãi “tấn công” thì tôi nghe tiếng xe dừng lại kêu xình xịch, xình xịch, sau đó từ trên xe ba đến bốn thanh niên nhảy xuống. Thấy vậy, tôi hô: Bảo! Rút quân! Chạy! Hai anh em chúng tôi chạy như ma đuổi, còn phía sau là tiếng chân thình thịch của các trai tráng thanh niên cố đuổi theo để trừng trị những thằng nhỏ “mất dạy”. Chạy mãi rồi chúng tôi chui lọt xuống lòng địa đạo trước nhà ông Tùng đầu xóm. Vậy là coi như thoát chết. Ngày hôm sau vừa gặp tôi, Bảo đã chủ động lên tiếng: “Eng à! Mạ út nói bữa ni không cho út đi chơi với eng nữa”. Ngày ấy, cũng đã cách đây hơn 30 năm và bây giờ Bảo đã có cuộc sống, công việc ổn định ở ngoài Lạng Sơn, mỗi lần về quê em vẫn gọi điện thoại hẹn tôi gặp gỡ hàn huyên và luôn miệng nhắc lại kỷ niệm một thời nông nổi.

Ký ức trưa hè tuổi thơ là khoảng sân nhà ngập nắng, tôi cặm cụi giúp mẹ trở lại nong tiêu, nong khoai, sắn. Là dáng mẹ gầy, mắt quầng thâm do mất ngủ để soạn bài cho ngày mai đến lớp. Là những chiều anh trai và tôi lam lũ ngồi cắt chuối, cắt rau cho lợn. Nhớ từng tấm áo, chiếc quần mẹ may để anh em tôi bước vào năm học mới như gửi trọn vào đó hơi ấm, niềm tin, sự kỳ vọng và tình yêu bao la của mẹ. Thời gian cứ thế âm thầm trôi, như cuốn theo tất cả, ngôi nhà cũ mái ngói ba gian, khu vườn mùa hạ đầy tiêu, mít, dứa, chè ngày xưa đâu còn, những tiếng rao trưa nghe da diết nay mất hút giữa thanh âm ồn ào của cuộc sống đô thị. Tóc mẹ lưa thưa sợi trắng, dáng mẹ hao gầy theo năm tháng.

Giờ đây tôi ước giá một lần được trở về những mùa hè của tuổi thơ để trốn cái nắng như đổ lửa và cả sức nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa, bê tông cùng khói bụi, xe cộ chen chúc nhau, tiếng động cơ ồn ào làm cho con người cảm thấy ngột ngạt, mệt mỏi giữa phố xá đông đúc. Những phút giây mỏi gối, chùn chân giữa cuộc đời đầy tất bật, hối hả làm tôi càng thấy nhớ, thấy thương những mùa hè của miền quê thương nhớ, lòng lại ước ao được gặp chuyến đò trôi ngược dòng thời gian về thời thơ ấu. Dẫu biết rằng, năm tháng hững hờ có chờ đợi ai bao giờ...

N.C.H

 
Nguyễn Chí Hiếu
Bài viết đăng trên Tạp chí Cửa Việt số 333

Mới nhất

Để làng trạng còn… trạng!

29/06/2022 lúc 17:26

Bạn hỏi Vĩnh Linh có gì vui mà cứ trở lại miết vậy?Vĩnh Linh trước nay vẫn luôn là mảnh đất hàm

Chợ quê đi vào thành ngữ món ăn

29/06/2022 lúc 15:04

Nói đến chợ là nói đến ẩm thực, tất nhiên. Nhưng giữa bao la thực phẩm và thức ăn ở chợ, không dễ để chọn ra một món đặc trưng nếu nó không gắn liền với truyền thống, tập quán của vùng đất ấy. Đi một vài ngôi chợ quê ở phía Đông Quảng Trị, thật thú vị khi có những món rất quen thuộc nhưng lại được gắn vào cùng tên chợ, trở thành những... thành ngữ: bánh ướt Phương Lang, bánh bèo chợ Thuận, bún chợ Cạn, nem chợ Sãi...

Những biến tấu của mứt

01/07/2022 lúc 15:37

Thả mình trôi tự do theo hơi men của mật ong hoa bụi đắng nở hoa vào dịp Giáng sinh và kết mật từ những đôi cánh ong vội vã. Một chút muối hồng Hymalaya kết mình triệu năm nghìn năm bỗng chốc tan mịn dưới sức mọng chanh đào vùng cao nguyên đang thì khát nước. Hơi men của những trái cà na cuối mùa để lại vết dấu nồng nàn chờ hơi ấm và sức nóng của đường phèn, lửa than và gia vị.…

Mắm cà mắm thính

29/06/2022 lúc 14:50

Sống ở vùng đất Quảng Trị, dường như năm nào cũng phải gồng mình để chống chọi với thiên tai khắc nghiệt,

Dưa chuối

29/06/2022 lúc 16:44

Đất trời vào độ rực rỡ xuân chín. Cái lạnh vẫn còn bám dai bám dẳng, nửa muốn tan đi, nửa ưng ở lại, hòa cùng nắng xuân làm bung vàng rộ những nhánh mai vàng. Tết vừa mới qua, hoa còn thắm nở, nhạc xuân ai mở vang hội chợ quê. Bà con xóm gần, cô bác thôn xa, đầu năm tụ hội, rau, mắm, dưa, cà, một vài con gà, dăm ba mẹt bánh, nào bột lọc nhân tôm, bánh tráng mè nướng, bánh thuẫn trứng gà, lá gai bánh ít…

Chị Tư Rọ - Còn sống còn thương nhau rứa đó

23 Giờ trước

Đêm ở trung tâm thị trấn, chúng tôi ngồi cùng nhau trong cái rét Nàng Bân, khơi lại chuyện ngày xưa của những cô gái đội bom giữ làng. Đó là những bông hoa nở giữa mưa bom bão đạn ở miền đất thép Vĩnh Linh mà bà hay nhắc: “ả Thâm, ả Hải, ả Đôi, ả Xâm, ả Dung…”.

Vận dụng tư tưởng, đạo đức Hồ Chí Minh trong việc xây dựng nông thôn mới tại xã Triệu Lăng

23 Giờ trước

Đạo đức của Hồ Chí Minh là đạo đức cách mạng thể hiện tinh thần trung với nước, hiếu với dân, không sợ khó khăn gian khổ trong đấu tranh và lao động; khiêm tốn, không kiêu căng, tự phụ, giữ vững phẩm chất đạo đức cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Thấm nhuần chủ trương, đường lối của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước...

Nghề đóng cối xay lúa làng Đại Hào

23 Giờ trước

Làng Đại Hào thuộc xã Triệu Đại, huyện Triệu Phong. Đây là làng quê có bề dày về truyền thống lịch sử và văn hóa, được hình thành từ rất sớm trên vùng đất Triệu Phong. Từ khi thành lập cho đến nay, làng Đại Hào vẫn tồn tại các thiết chế văn hóa như: đình, chùa, các miếu thần hoàng, miếu cao sơn, cao các, miếu bà thủy, bà hỏa, đền âm hồn, đền văn thánh, võ thánh, nhà thờ các dòng họ...

Thị thơm thị rụng sân chùa

02/07/2022 lúc 11:34

 Tiết xuân, cây thị bên vườn chùa nở lộc

Của chùa không dễ lấy đi

02/07/2022 lúc 11:05

 Nằm bên một nhánh sông Vĩnh Định,

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh
Ohh! Module topbai1 cấu trúc không đúng

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

04/07

25° - 27°

Mưa

05/07

24° - 26°

Mưa

06/07

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground