Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 21/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Ươm nắng tới vùng cao

Chuyện không phải bên lề cuộc sống, khi hằng đêm có nhiều người trẻ lắc lư trong điệu nhạc sàn DJ dưới ánh đèn xanh đỏ chốn thị thành, hoặc quán bia, hoặc karaoke và bao nhiêu hình thức giải trí hưởng thụ khác thì 26 thành viên của nhóm Ươm nắng (tỉnh Quảng Trị) lại chắt chiu “giọt thời gian” lao động và tiết kiệm từng đồng tiền để “ươm nắng tới vùng cao”. Để người nghèo ở vùng cao, vùng đồng bào dân tộc thiểu số đặc biệt khó khăn có gói quà, tấm bánh; để trẻ ở vùng cao có quyển vở, cây bút đến trường… Những việc làm của họ khiến chúng ta phải đứng lại nhìn dù họ không cố níu chân.

Hành trình ba năm

Còn nhớ mùa đông năm 2012, giữa tiết trời mưa gió, lạnh đến cắt da người, Trần Quỳnh Anh (bây giờ là trưởng nhóm Ươm nắng) tâm sự với tôi về chương trình mang chút ấm tới vùng cao. “Phải bằng cách nào đó giúp trẻ em vùng cao, vùng đồng bào dân tộc thiểu số trên địa bàn tỉnh Quảng Trị vượt qua những khó khăn ban đầu để các em được sống hạnh phúc, được đến trường, được có vở trắng, bút xanh”. Hơn hai tuần sau đó, ngày 20 tháng 12 năm 2012 nhóm Ươm nắng được thành lập với 14 thành viên đầu tiên, đến giờ nhóm đã có 26 thành viên chính thức. Đó là mốc đánh dấu cho hành trình ba năm của nhóm khi mang hơi ấm tới vùng cao. Gặp Quỳnh Anh, cô gái thông minh và hoạt bát, người hăng hái tham gia các hoạt động xã hội, càng ngỡ ngàng hơn cô chính là nhóm trưởng của 26 thành viên hằng đêm mở các chương trình ca nhạc từ thiện để quyên góp tiền cho trẻ vùng cao. Hành trình ba năm với 13 chuyến đi đến các bản làng heo hút nơi có đông đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống thuộc các huyện Hướng Hóa, Đakrông, Vĩnh Linh... những địa bàn cách trung tâm Thành phố Đông Hà tới gần 100km. Những cái tên như Bản Mít, Bản Mới (thuộc xã Vĩnh Ô, huyện Vĩnh Linh), Bản Chai, Sa Ta (Tà Long, Đakrông) hay bản Hoong, Bản Cooc (Hướng Linh, Hướng Hóa) đều để lại cho các thành viên nhóm Ươm nắng những kỷ niệm đẹp. Và bản làng luôn hồ hởi đón chào họ. Có những nụ cười ấm áp của trẻ thơ khi cầm trên tay suất quà vượt khó từ nhóm. Anh Trần Quốc Khánh, phụ trách nhóm tâm sự với chúng tôi: “Trong ba năm làm công tác thiện nguyện, chúng tôi đã được sự đồng tình của đông đảo những người nơi chúng tôi đi qua, từng tổ chức các hoạt động. Ngoài số tiền mà các thành viên của nhóm đóng góp, nhóm còn huy động được tấm lòng hảo tâm của các cá nhân, tổ chức. Từ tháng 8/2014 đến tháng 9/2015, nhóm đã thực hiện được 4 đêm nhạc gây quỹ và 8 chuyến đi tại các vùng bản đặc biệt khó khăn. Vừa rồi nhóm đã trao cho trẻ em nghèo trường THCS Đakrông 2 tủ sách và 6 chiếc xe đạp. Kết hợp với học bổng Golden Hearts khảo sát và trao 90 triệu đồng tiền học bổng cho trẻ em nghèo vượt khó trên địa bàn tỉnh”

Ươm yêu thương, nhận nụ cười

Đã ba năm, tôi đi cùng hành trình của Ươm nắng, ba năm đi “ươm yêu thương, nhận nụ cười”. Trong hành trình ấy vẫn thấp thoáng nụ cười của trẻ em vùng khó. Khi nó lọt thỏm vào giấc mơ của chúng tôi, khi trong giờ làm việc chợt cái rét đi ngang lại nhớ trẻ em vùng cao chưa có áo ấm để mặc. Dù bộn bề lo toan cho cuộc sống, các thành viên của Ươm nắng luôn biết sắp xếp công việc để tham gia thiện nguyện. Từ một chiến sỹ biên phòng như anh Trần Quốc Khánh cho đến giáo viên như chị Trần Thị Tuyết Thanh, từ một sinh viên trên giảng đường đại học Trần Thị Tuyết Nhung cho đến cán bộ công chức như anh Nguyễn Quốc Huy... nhưng tất cả mọi người nhiệt tình, hăng hái trong mọi hoạt động, họ đều nhìn về một hướng, có cùng trăn trở và chung mục đích khi bước đi trên cùng một con đường.

Còn nhớ tháng 8 năm 2015, khi 25 thành viên của nhóm bắt đầu hành trình từ Thành phố Đông Hà tới Ba Lin (A Vao, ĐaKrông) để tặng quà cho trẻ em nghèo. Hôm đó nắng thu vàng óng, nhưng khi đi tới xã A Vao thì trời đổ mưa không ngớt, cơn mưa rừng vần vũ, các thành viên trong nhóm phải chịu cảnh ướt át để lấy áo mưa che cho quà khỏi bị ướt. Rồi những đêm nhạc rộn ràng trên địa bàn các huyện Vĩnh Linh, Gio Linh, Hải Lăng, Cam Lộ... các thành viên đều thực hiện hăng say, không quản nhọc nhằn với mục đích vận động được càng nhiều càng tốt, để duy trì chương trình Ươm nắng tới vùng cao. Cô giáo Trần Thị Tuyết Thanh, thành viên khá kỳ cựu của nhóm Ươm nắng tâm sự: “Là giáo viên, tôi thấu hiểu những khó khăn của học trò. Đối với học trò miền núi, vùng đồng bào dân tộc Vân Kiều, Pa Cô lại khó khăn gấp bội nên tôi tham gia nhóm Ươm nắng, tôi muốn chung sức cùng nhóm nỗ lực vì cuộc sống cộng đồng”. Lặng im một lúc, với nụ cười trên môi nhưng xem chừng đôi mắt có chút buồn, Trần Quốc Khánh kể thêm rằng có lần bộ đội biên phòng Phùng Thế Hiều (Đồn biên phòng Sa Trầm) nói đùa rằng: “Bản em không mặc áo, bản em không mặc quần. Tưởng anh Hiều chỉ nói đùa. Nhưng khi đặt chân đến nơi chứng kiến tận cùng sự vất vả nghèo khó của lũ trẻ mới hiểu hết lời anh. Hiện lên trước mắt chúng tôi là ngôi nhà sàn xiêu vẹo. Rồi những  đứa trẻ trong những bộ áo quần rách nát, tả tơi… Và thật đau lòng khi thấy hình ảnh một em bé đi làm rẫy về trên đôi vai nhỏ còn gùi cả măng rừng, một em bé đang tất tả về nhà sau giờ đi mò cua bắt ốc, một em bé học lớp 2 chìa cho chúng tôi xem nhúm tép nhỏ. Thành quả lao động suốt buổi chiều của em. Đôi vai gầy non nớt với một gánh nước vội trước khi trời vừa kịp tối”.

Với những ai và đang làm bố làm mẹ chắc không khỏi chạnh lòng khi nhìn thấy những đứa trẻ nơi đây. Khi con mình đang được học, được chơi, ra công viên hay đi biển ngày hè, thì mùa hè với những em nhỏ vùng cao thật đáng thương.

Chúng tôi cứ nghĩ không biết đến bao giờ thì những mầm non của thôn Pa Ngày (Tà Long – ĐaKrông) mới được hưởng niềm vui như những trẻ em thành phố. Ước mơ này là quá xa vời bởi khi đi dạo quanh thôn chúng tôi nhìn thấy những lớp học của các em. Ngôi trường tạm bợ được lợp bởi tình thương của bà con trong bản và các thầy cô giáo. Thế mới biết, để trẻ vùng cao biết được cái chữ đã khó, còn giữ được các em gắn bó với những ngôi trường có điều kiện thiếu thốn như thế này còn khổ trăm lần...

Nhóm trưởng Quỳnh Anh chia sẻ: “Ngủ đêm giữa Trường Sơn đại ngàn, giữa thôn Pa Ngày và giữa đêm tĩnh mịch là cảm giác mà có lẽ chúng tôi chưa bao giờ được trải qua. Sáng sớm chúng tôi tranh thủ sắp xếp đồ đạc, phân chia quà để kịp tổ chức vui chơi cho các em. Những món quà của chúng tôi thật nhỏ bé trước sự khó khăn vất vả của các em. Nhưng có lẽ đọng lại nơi các em là niềm vui… những niềm vui không sánh được bằng vật chất”.

“Ươm yêu thương để nhận lấy nụ cười”, đó là hạnh phúc, là phương châm hoạt động của các thành viên nhóm. Điều này khiến chúng ta phải suy nghĩ, đâu đó bên cạnh những ánh đèn xanh, đèn mờ của không ít người trẻ dấn thân vào hưởng thụ xa hoa cuộc sống, thậm chí thác loạn trong những cuộc chơi thì vẫn có những người trẻ như nhóm Ươm nắng luôn tận tụy với cuộc sống đẹp rất đáng để noi gương. “Chúng tôi thấy việc làm của nhóm rất đỗi bình thường, nơi chúng tôi từng tổ chức các hoạt động ở huyện hay ở bản làng vùng đặc biệt khó khăn, chính quyền địa phương đều ủng hộ chúng tôi rất nhiệt tình. Nhiều người trẻ không có điều kiện trở thành thành viên chính thức của nhóm đã bằng nhiều cách ủng hộ chúng tôi về vật chất và tinh thần, đó là động lực để chúng tôi bước tiếp” – anh Lê Quốc Tuấn tâm sự.

Cũng không mấy khó khăn bạn có thể nhận ra họ, bởi logo trên áo, bởi những nụ cười ấm áp tới vùng cao, vùng đồng bào dân tộc thiểu số đặc biệt khó khăn. Họ, những người trẻ mang trong mình nhiều ước mơ và hoài bão. Trong đó có giấc mơ đôi khi chật kín, ngập tràn hạnh phúc khi nhìn trẻ em miền núi cười. Quỳnh Anh tâm sự: “Mỗi lần phát áo ấm cho các em vùng bản là chúng tôi thấy mình thật hạnh phúc, ấm áp. Và tôi nhớ mãi một ngày ở bản, khi chiếc áo cuối cùng được phát cho em nhỏ thì bên cạnh đó còn khá nhiều em nhỏ không có áo ấm để mặc...” - nói đến đây Quỳnh Anh lặng im. Có lẽ, từ trong sâu thẳm tấm lòng của người mẹ ấy những đứa trẻ ở vùng cao chị đều xem như con của mình.

Những con đường lắm dốc, những núi đá gập ghềnh, lởm chởm, những sáng sớm vùng biên cương lạnh ngắt, mây trôi ngang trời hay cơn mưa vần vũ trong ngày cuối đông giá lạnh. Họ vẫn bước đi trên đôi chân của chính mình để đến với bản làng heo hút còn bộn bề khó khăn. “Ngày mai của những ngày mai chúng tôi vẫn đi tiếp” Nhóm trưởng Quỳnh Anh nở nụ cười rất tươi trong một sớm mai chúng tôi chuẩn bị lên đường.

H.H.L

 

 

HOÀNG HẢI LÂM
Bài viết đăng trên Tạp chí Cửa Việt số 254

Mới nhất

Thông báo về việc sáp nhập và thay đổi địa chỉ truy cập Tạp chí

13/04/2026 lúc 22:15

THÔNG BÁO Về việc sáp nhập và thay đổi địa chỉ truy cập Tạp chí Kính gửi quý bạn đọc,

31/07/2025 lúc 15:23

Tạp chí Cửa Việt - 35 năm một chặng đường

28/06/2025 lúc 16:18

Ngày 28/5/2025, Tạp chí Cửa Việt tổ chức lễ kỷ niệm 35 năm tạp chí ra số đầu tiên và gặp mặt cộng tác viên năm 2025. Tại buổi lễ, Phó Tổng biên tập phụ trách Hồ Thanh Thọ đã có bài phát biểu khai mạc...

Vùng trời hoa sim

26/06/2025 lúc 23:29

Những triền sim tím đồi xaBềnh bồng nâng gót mùa qua lặng thầm

Hương xưa; Nắng sớm

26/06/2025 lúc 23:27

Hương xưa… Ta về tìm lại hương xưa

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

22/04

25° - 27°

Mưa

23/04

24° - 26°

Mưa

24/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground