BÀI HÁT BÊN SÔNG
Bến đò ngang xưa thiên hạ bắc cầu
Một ngày mùa xuân em sang làm dâu
Em đi qua cầu gió bay áo lụa
Mười hai bến tình trong đục nông sâu...
Em thành thiếu phụ ở bên làng người
Một ngày cầu xưa gãy nhịp mất rồi,
Những con đò ngang lại về bến cũ
Em có nghe tình gọi phía mù khơi...?
Ai đứng nhớ tình ở phía này sông
Một phía buồn tênh phận gái theo chồng
Mưa tháng Sáu buồn rơi qua sông nhớ
Nghe gã Trương Chi gõ nhịp tang bồng...
Nhịp tang bồng mãi xô thuyền ra đi
Một triệu năm sau nước buồn xuôi về
Con nước hiền hòa mà sao tình động?
Cầu gãy nhịp rồi thương ơi bến quê...
Thương ơi người em một thuở dịu dàng
Một thuở qua cầu quên chuyến đò ngang
Anh về bến xưa lượm hòn cuội nhỏ
Ném thia lia vào kỷ niệm mù tăm...
KHÔNG ĐỀ
Một đêm nằm đếm sao trời
Nghe thiên thu nói những lời yêu thương
Nắng mưa một kiếp vô thường
Nghe trên đời mạ tóc sương rưng buồn
Một hôm chớp bể mưa nguồn
Nghe em phố cũ còn vương dấu tình
Một chiều ngựa đá làm thinh
Nghe mình nắm nhớ chuyện mình ngày xưa...
L.Đ.D




