Đêm anh Văn lên trời
những hàng cây dọc hai bên đại lộ Thủ đô
lặng phắt!
lá rơi rơi
bời bời như giọt khóc
lung linh sương bạc
trùm màn tang lên mọi mái nhà
Triền đê Yên Phụ cỏ xanh nhòa
sông Hồng Hà
sóng xô
dòng nước đỏ quặn mình vật vã
Cả dân tộc
không có ai mảy may đón đợi tin này
lòng nôn nao
nức nở dõi theo
đứt ruột tiễn đưa
Cánh rộng Đại bàng
Cánh ấm bồ câu
Người Hiền
Về cõi vĩnh hằng
Bất tử!
Đất nước đang mùa Thu
cúc năm nay vàng tê tái
chưa sang hè
mà tiếng cuốc đã vọng về khắc khoải
bên đồng bưng miệt Lệ Thủy – Quảng Bình
Nhật Lệ
Sông Gianh
Cồn cào lũ!
Bữa nay anh Văn đi
mưa dầm dề
những
Người – Hiền – Việt – Nam
Dẫu ra đi
Vẫn để lại cho cháu con một gia tài nguyên khí quốc gia vô giá!
Giữa lúc đau thương và mãi mãi sau này
Mọi người con của dân tộc Việt Nam
Các lớp trẻ tiếp bước theo Anh – Người Anh Cả
Tiếng cuốc đào hầm trên chiến trường Điện Biên lịch sử
Đánh – chắc! Tiến – chắc!
Các cánh quân đổ về Sài Gòn giải phóng Miền Nam
Thần – tốc! Thần tốc!
Rền vang dư âm suốt dặm đường dài Đất – Nước!
Lúc Anh còn
Khi Anh đi xa
Anh sống mãi giữa lòng Dân tộc.
C.T




