CHỊ
Cánh đồng mang thai lúa non
Chị qua một thì con gái
Cái Bống sao mày ở vậy
Âm thầm nuôi trứng xoãi vây
Con tôm búng giật thát ngày
Khé vườn bén hơi người lạ
Giọt giành kể vì mái rạ
Cây rơm góa bụa đội nồi
Cơn sốt rừng già, chị ơi!
Ăn mòn một thời tuổi trẻ
Ra đường gặp toàn người lẻ
Đêm về ấp bóng vào chăn
Chị - mang – thai – cả - cánh – đồng.
SAU CHIẾN TRANH
Sau chiến tranh người ấy không về
Chỉ để lại trên bàn thờ tấm ảnh
Tấm ảnh nhòe nước mưa
Chỉ để lại tấm huân chương bọc trong giấy bóng
Lớp giấy bóng mờ
Chỉ để lại góc nhà chiếc võng
Tháng ngày đung đưa…
Sau chiến tranh người ấy không về
Ba gian nhà (vẫn ba gian nhà cũ)
Ngọn đèn dầu soi bóng người thiếu phụ
Âm thầm hóa đá từng mơ.
Giấc mơ lần tìm trong túi áo
Gặp miếng trầu bã dập – Ngày xưa…
N.N.P




