I
Những chiều hè biên giới
còn trong tôi, các bạn của tôi.
Ánh chiều mát rượi bờ vai
ngả nghiêng lùm cỏ
người bình luận bóng đá, người hát lên cùng gió
gió qua rừng hồi, rừng quế nao nao
bát nước đầy trao
(khi nước được chia đều từng ca mỗi sớm
nước hiếm ngày ngày…)
Chúng tôi thực hiểu từ nay
về nhu cầu tồn tại
ở ăn và mặc
để sống và nảy sinh
về nhu cầu nhận thức được mình
sau con MẸ là con NHÂN DÂN là con TỔ QUỐC
Còn chiều nay tôi uống bát nước
các bạn cho
làm ước mơ tôi khỏi khát
tôi có thể nào dám quên trôi!
Và thế là trong chiều như thể chỉ còn tôi
cùng với gió thời tạo trời lập đất
gió lật mở cho tôi xem quyển lịch có thật
từ trang đầu tiên:
lửa- nấu nồi cơm Thạch Sanh
lửa- cho tôi và các bạn nữa
châm đỏ lên điếu thuốc cuốn bẹp đầu
lửa- nấu nồi cơm dã ngoại bên nhau
lửa- ánh sáng ngọn đèn tôi ngồi viết
trong đêm thăm thẳm sâu sự sống với muôn loài
Tôi xin kể điều này:
Mẹ tôi như bao bà mẹ các bạn thôi
biết cầm nước mắt tiễn con đi dưới trời lửa đạn
ngày lại ngày mẹ đồng chiêm áo lấm
hương luá đi về
ngõ tre, bày trẻ đón gió xoay tròn chong chóng
Đêm đêm
Tiếng súng, tiếng bom cứ cồn lên như sóng
Vỗ vào giấc ngủ hiếm hoi tuổi già…
Chúng con sẽ trở về
điều mẹ ước ao lớn nhất
Và chúng con sẽ trở về như cây trong vườn mát
mùa vàng trên tay
lớn cao chạm mái gianh nhà mẹ…
Và mẹ ơi! Có thể nào không thể
Tổ quốc bay lên như một thưở rồng thiêng
Mẹ và chúng con tin như thế
Dù cái nghèo còn làm còng lưng mẹ
Dù nỗi đau chửa thể nguôi quên
Và mẹ ơi tin
vào đất đai, bầu trời, non nước
như chúng con tin:
sau con MẸ là con NHÂN DÂN là con TỔ QUỐC
Tổ quốc
Mười mấy thế kỷ chiến tranh
ngày chiến thắng mừng vui mà khóc
những mái tóc xanh- những mái tóc bạc
giọt nước mắt rơi mát mềm đất đai
vẫn còn bao đồng đội của tôi
chưa gặp mẹ, chưa kịp về thăm hỏi
Nơi bãi sông
mùa đông áo em thăm thẳm
đồng gặt thoáng thơ khói cỏ, chiều thơm…
Vẫn lại ba lô, vẫn lại hành quân
Những con đường xa- những con đường mới…
Tôi cùng đồng đội bao người?
Điều tôi, xin các bạn của tôi
Có thể nào không nói về thời trận mạc
bao nhiêu người đã không trở về cùng chúng ta
ngồi cùng cỏ trong chiều hè này vậy
Họ nằm dưới rừng cây, bóng núi
dưới rừng cây bóng núi
họ nằm…
2
Những chiều hè biên giới
còn trong tôi- các bạn của tôi…
Các bạn sống như cây rừng, núi đồi đất nước
tuổi trẻ căng đầy
nhấp nhô đôi vai
vầng mặt trời, mặt trăng sáng thức
nắng mưa giở bàn tay
rừng trở gió…
Tổ quốc- bây giờ cụ thể
như các bạn cùng tôi, cùng cỏ… Chiều nay
khi lòng chân thật các bạn cho
ước mơ tôi tươi mát
tôi nâng bát nước đầy run rẩy tình yêu!
Muối còn thiếu nhiều
rau còn thiếu nhiều…
Nhưng, chúng ta đang dựng xây
chúng ta tuổi trẻ
trẻ đất trời!
Tổ quốc lớn từng ngày
Để chiều hè này
các bạn cùng tôi
cùng nhau
cùng cỏ
cùng vầng trăng rực rỡ đang lên
VẦNG TRĂNG- mà ánh sáng tràn nhập vào tôi vào các bạn
Như là chúng ta đang tràn nhập vào nhau
ÁNH SÁNG của CON NGƯỜI
Và cùng gió chúng ta hát vang trời:
sau con MẸ là con NHÂN DÂN là con TỔ QUỐC!
NGƯỜI CHƯA BAO GIỜ LÀ THẦN THÁNH
Những năm Người đi xa
nhưng với tất cả chúng tôi
Người không hề thiếu vắng!
Nhớ về mùa đông ngõ Công poănh- Người thợ ảnh
nhớ về con tàu biển: người thợ nhóm lửa, xúc than
nhớ về những ngày tháng ở rừng gian nan
Người là "Ông Ké già" trong hang viết trên bàn đá
và cả phút giây Người ốm ngặt nghèo mệt lả…
Bởi hành trình người đi qua các nhà tù và các bản án tử hình
Nhớ về Người như nhớ về mặt trời sáng trên mặt đất
một sớm mùa hè Người xắn quần tát nước gầu đai
một buổi sáng mùa xuân cuốc đất trồng cây trên đồi Vật Lại
Người có mặt ở đâu mọi người cần người có mặt
từ một đầu chuông điện thoại vùng than
đến miền
Người có mặt ở đâu mọi người cần người có mặt
ở châu Mỹ- la tinh, ở châu Phi, châu Âu…
Người đến như niềm tin, như mặt trời có thật!
Người có mặt ở đâu mọi người cần người có mặt
của năm mươi triệu người, của muôn triệu người
trên trái đất mến yêu
và người có mặt ở đâu: Người cũng là ruột thịt
Người đồng chí mến yêu
cả ánh sáng lấp lánh của Người cũng không hề giá lạnh
Bởi Người là Bác Hồ
Bởi Người chưa bao giờ là thần thánh!
N.H.




