đêm nấc bấy nhiêu tiết trăng
nước mắt chen nước mắt
tự nhủ lòng thôi mong manh
tự nhủ lòng thôi hư hao
vẫn không rũ hết nỗi đau còn thức
đêm lòn qua bóng đêm
nhấm lại
tiếng thở dài đã cũ
vết thương đã cũ
cơn buồn đã cũ
để lót tổ
để nỗi đau tiếp tục hoài thai
thôi thì cứ thế
đau như chưa từng đau
tuyệt vọng như chưa từng tuyệt vọng
càng buồn bã
càng cô độc
ta càng tiến gần đến ta
ta được tự do trong ta
bằng nhân vị của riêng ta
ta chấp nhận mọi trả giá
kể cả cái chết
để hiện sinh
như một bài thơ.
Cuộc đời này
cần bao nhiêu cơn mưa tự do
những cơn mưa ôm đêm ghì đêm dìu đêm lần mở từng chiếc cúc cũ mèm
tự xóa ảo giác đóng cặn cuối dốc gió dốc bão
tự xóa giọng nói chật chội rào rạo sự nghi hoặc xa lạ
12 tháng 9 yêu thương đâu dư chỗ cho cuồng nộ ghé môi tựa lưng
những cơn mưa thức giấc nhảy khỏi tầm ngắm giấc mơ
ngồi chễm chệ và tan chảy trên bệ bình minh
có kết thúc nhựa buồn rỉ rả
hay đang mắc kẹt giữa vọng âm phản trắc và ngọt lịm của mênh mông mặt nạ
những cơn mưa đêm nay tự tin bước qua vòng tròn úng não thế cuộc
bước qua ruỗng mòn ý nghĩ
ở đây hay nơi khác tế bào mưa vẫn mẩy căng
hiện diện giữa nhẹ bẫng mát lành
cuộc đời này cần bao nhiêu cơn mưa tự do để khép chặt và vắt trong biển ý nghĩ xám lạnh
thôi thì cứ hồn nhiên như đứa trẻ khát ngậm núm ngày cổ tích em nhé.
H.T.A




