Nhà báo chúng tôi
Lúc nào cũng như người mất của
Ngày nối ngày tất tả
Tháng nối năm hý hoáy kiếm tìm
Tìm cái mà người ta bưng bít
Tìm cái mà mọi người muốn biết
Tìm bằng mắt thấy, tai nghe
Suốt đời nối mãi những chuyến đi
Hôm nay có gì mới?
Ngày mai sẽ ra sao?
Sự thật là ở đâu?
Những câu hỏi luôn ở trong đầu.
Mắt phải sáng
Tâm phải trong
Bút không được bẻ cong
Bút sắc!...
Các thế hệ chúng tôi
Truyền cho nhau
Những lời vàng ngọc
Những điều mực thước
Nguyện sống chung cùng sự thật
Nhưng cũng có những sự thật xót xa
Không chịu buông tha
Lâu ngày thành bạo bệnh
Như một khối u ác tính
Nằm lại trong đầu
Để thì ấm ức, đớn đau
Mỗ ra thì cầm chắc cái chết
“Hội chứng sự thật”
Tâm càng trong càng buốt
Mắt càng sáng càng nhức
Bút càng sắc càng đau
Lành ít, dữ nhiều
Lối vào nghề là tấm bảng màu rêu
Dòng chữ đậm: “Nghề này nguy hiểm”
Nhưng bạn nghề ơi!
Nếu sau này có ai lại hỏi
Nếu được trở lại điểm khởi đầu bạn sẽ đi đâu?
Vâng! Xin được ngẩng cao đầu:
- Đi tìm sự thật
Bởi đó chính là hạnh phúc.
h.q