Grêricô bên triền sông Giuôc đanh ở Giooc đani là thành phố thần kỳ. Tác giả Quốc tế ca là Ơ-jen Pốt chi-ê người Pháp. Thuở hỗn mang là thời tối cổ. Câu chuyện Mỵ Châu và chàng Trọng Thủy, Vua An Dương Vương còn đó chuyện nỏ thần...
Chả là gì cái gặp
Người trần mắt thịt, ai chả biết, cái tảng đá khát chồng tìm về vịnh Hạ Long đứng bên nhau để làm Hòn Trống mái. Chót vót đỉnh Tam thanh, nàng Tô Thị bồng con chờ chồng hóa đá. “Non bất bất cao thủy bất thâm...” là Huế. *Chú Cuội ngồi dưới gốc cây đa “gọi cha hời hời” từng nói dối ngàn năm. Nàng Êva chính là dẻ xương sườn của chàng Ađam đã rút ra, nặn thành dáng hình người yêu dấu. Ông Thích ca Mâu ni từng mang tên Tuyết Sơn, từng ăn hạt vừng bảy năm, từng ngồi tu dưới gốc Bồ đề...
Cái gặp mới chỉ là cái thấy
Cái tầng ngầm, cái sâu xa thế ấy
Cái vì sao, là đá cũng khát tình?
Tô Thị hóa đá rồi, nhưng đứa con tội tình chi cũng nghìn năm hóa đá? Êva tìm vồng ngực người yêu để nép mình mỗi lần lạnh giá. Hàng ngàn trang kinh Kim cương, kinh Pháp hoa, kinh Lăng già... Đức Thích ca Mâu ni với hậu thế là gì, khi nườm nượp chúng sinh, hai ngàn năm trăm năm còn tìm về đất Phật?
Trực giác mới chỉ là cái gặp
Hệ trọng biết bao nhiêu là hàng vạn Mặt trời
Hàng vạn bình minh
Hạt hạt rạng ngời
Trực giác?...
mới chỉ là cái gặp!
K.C
___________
* Nhận xét của nhà bác học Lê Quý Đôn