Quê ta đây
Trập trùng núi thẳm, dãy Trường Sơn quằn nặng gánh sơn hà.
Chấp chới cát vàng, "đại trường sa" gồng mình ôm đất nước.
Trên có trời xanh
Dưới là nước biếc
Thổ thần một bến sông Hiền
Văn nhân đôi bờ hào kiệt.
Nhớ xưa kia:
Chim kêu vượn hú, ai gọi tên "ác địa ô châu"
Truông rậm sông dài, kẻ biết đến đèo cao lũ xiết
Thương người vỡ đất, khai khẩn làng nên hạt lúa, củ khoai
Nhớ kiếp chiến chinh, lập đồn ấp dẫu trăng tròn, trăng khuyết
Bên này bờ bắc: đất đỏ lòng vàng
Bên ấy bờ nam: Địa linh, nhân kiệt
Châu Minh Linh thủa trước chung mái nhà đôi huyện Bắc - Nam
Sông Bến Hải thời nay bắc câu hò thuỷ chung thắm thiết
"Vì dù đèn tắt thì đã có trăng..."
"Cho dẫu tro tàn còn da lông mọc...."
Một thời kháng chiến, nắng cứ vàng sắc lửa hùng thiêng
Mấy thủa binh đao, trời vẫn xanh màu xanh da diết
Người mẹ Gio Linh : nghe tin con giặc giết nửa đêm đi lấy đầu về
Người vợ thuỷ cần : Căm hận đốt đồn thù dù chỉ ăn cơm bữa diếp
Những tưởng bền gan kháng chiến ngóng đợi ngày rợp bóng cờ vui
Ai hay con nước rạch đôi, kẻ thù lại cắt da chia thịt
Bên nớ Cát Sơn, bên ni Tùng Luật mẹ bồng con khắc khoải ruột gan
Nọ là Võ Xá, này là Hiền Lương vợ ngóng chồng chờ mong héo hắt.
Đem áo ra sông mà giặt, áo mòn dạ vẫn trinh nguyên
Đưa lưới xuống bến để phơi, lưới khô mắt thì đẫm huyết...
Tình trong lá thiếp một câu hò trên bến Hiền Lương
Chí ở ngọn cờ hai ngón tay hẹn ngày thống nhất
Tiếng mõ "liên gia diệt cộng" trắng vành đai, trắng rợn khăn tang
Pháo hạm, máy bay thét gầm, đỏ máu người, đỏ lòng đất thép
Cột cờ gãy mấy lần dựng lại cao hơn
Cầu đổ sập bao phen bắc qua nối nhịp.
Một hàng rào điện tử, lũ ngông cuồng muốn chặn bước chân ta
Trăm lối nẽo vượt sông, đường huyền thoại cho muôn đời đi tiếp
Ngày 20 tháng 3 sấm rền chớp giật, Dốc Miếu "mắt thần" bị đập nát tả tơi
Ngày 11 tháng 11, lưới bủa kín trời, Không lực Hoa Kỳ nhớ ngày đen tối nhất
Địa đạo Vĩnh Linh vang lời ca dân tộc bất diệt, dù nhà tan cửa nát cũng ừ
Sông nước Gio Cam, vọng tiếng hò quê mẹ quân reo, dẫu đá nát vàng phai đâu tiếc...
Có tát cạn Cửa Tùng cũng phải thống nhất Bắc - Nam
Thề đốt cháy Trường Sơn, nguyện giành tự do - độc lập
Ôi Giang sơn thu về một mối, mát lòng người mẹ vá cờ
Ôi đất nước trọn vẹn ngày vui, ấm trái tim đau của Bác!
Hỡi ôi!
Để có ngày đoàn tụ, bao máu xương đổ xuống sông này
Vì nghĩa cả đồng bào, gương liệt sỹ kể sao cho xiết
Những bến đò A, đò B, Giang phao, Hói cụ, thân ai ngã xuống giữa dòng?
Bao hầm Vĩnh Giang, Vĩnh Quang, Xuân Mỵ, Xuân Long xác ai còn vùi trong cát?
Máu lặn xuống đáy sông, nước vẫn xanh ngăn ngắt, nhớ thương mặn chát khôn nguôi
Xương chìm sâu lòng đồi, hoa cứ đỏ bồi hồi, nghĩa nặng ngậm ngùi khói biếc
Hôm nay:
Quê hương đổi mới nhờ địa lợi mà bát ngát màu xanh
Nội lực phát huy lấy nhân hoà để vượt qua thử thách
Ngày hội vui thống nhất, lồng lộng cờ hoa trên bến dưới thuyền
Năm lễ trọng hai miền, đồng vọng nhớ về đôi bờ di tích
Tạo hoá vốn vô cùng
Âm dương dù cách biệt
Văn tế một bài
Hoa đèn nghìn chiếc
Lòng thành cầu cho anh linh người mất an giấc ngàn thu
Tâm sáng mong sao đất nước bình yên, đường dài tới đích!
Tổ tông muôn năm mãi mãi ngậm cười
Con cháu vạn xuân đời trung liệt!
X.Đ
(Nhà văn Xuân Đức phụng tác)




