Tai nạn xảy ra với vợ bất ngờ tới độ Chương và cả những người dân trong khu dân cư Long Đất không thể tin nổi. Hôm nay là ngày tiễn ông Táo về trời, sáng sớm Chương chở vợ ra chợ, các vỉa hè ngoài chợ bày la liệt những bể, những lu, những thau cá chép. Kể ra, gia đình bốn người phóng thích bốn con là vừa, nhưng Hòa, vợ anh, mua sáu con, số phát lộc, đủ các loại chép, nặng cỡ nửa ký một con. Chương đưa vợ ra bến con rạch lớn dẫn ra sông Đồng Nai. Vừa bung miệng túi ny lon, những con chép đã phóng ra, chép vàng quật đuôi đỏ, chép trắng sườn màu thiếc, chép xiêm lườn đen tựa than lao vun vút thoát xuống màn nước thẫm xanh. Chợt hai con chép vàng lượn vòng lại, ngẩng đầu đớp sóng giương vây đỏ lên như chào từ biệt ân nhân rồi triềng mình lặn theo dòng nước. Vậy là năm tới mình gặp may, gia đình bình yên, làm ăn phát đạt rồi. Hòa hoan hỉ nói. Trên đường đưa vợ về chi nhánh ngân hàng, nơi Hòa là trưởng phòng tín dụng, Chương thấy vợ cứ đấm nhẹ vào lưng mình. Thời yêu nhau, mỗi khi Chương chở Hòa bằng xe đạp dạo phố, nàng thường đấm nhẹ vào lưng anh, cười khúc khích vậy. Sao bữa nay vợ mình vui thế, hồn nhiên thơ trẻ thế? Chương tự hỏi và xốn xang hạnh phúc.
Tới cơ quan, Chương mở laptop tìm tin nóng, nhưng rồi, tự nhiên, anh thấy chộn rộn, liền bước ra hành lang, ngoài cổng mấy anh tuyên huấn đang trưng khẩu hiệu vui xuân mới, an toàn, tiết kiệm, từng tốp học viên mang ba lô về quê hưởng tết Nguyên Đán. Chương lên kế hoạch, cúng tất niên xong sẽ dẫn vợ con du lịch tết miệt vườn, khoảng mùng bốn về. Chợt di động rung lên, nhìn thấy dãy số lạ, chắc anh bạn vàng nào rủ chiều nay tennis hay dự tiệc ông Táo đây. Chương nghĩ và bấm nốt nghe. Tiếng nhân viên cấp cứu của bệnh viện hào hển gọi tới thông báo vợ anh bị tai nạn giao thông. Chương không thể tin nổi, hỏi lại:
- Làm sao có chuyện đó được, cho tôi nói chuyện với bà xã tôi chút coi?
Người nhân viên buông tiếng thở dài, vặc:
- Chị ấy đã bị băng kín miệng, làm sao chuyện trò được.
- Nhưng có chính xác là vợ tôi không?
- Chứng minh thư nạn nhân là Phan Thị Hòa, thường trú tại khu Long Thành. Chính xác là vợ anh chưa, hay còn phải giám định ADN?
- Còn ai ngoài bà xã tôi nữa.
Chương liền nhào ra nhà xe, tiếng mấy cán bộ cùng khoa nói với theo:
- Anh đừng hốt hoảng, kẻo lại bị... dính chùm đó.
Mặc, Chương vẫn phóng nhanh tới bệnh viện Long Thành. Tai anh ù đặc, không thể nghe được gì. Tới nơi, anh thấy vợ mình đang ngồi ôm mặt trong phòng cấp cứu, má sưng vù, dải băng trắng lấm máu đã bầm giăng qua miệng. Không thể nói chuyện, vợ anh nói bằng tay. Chương hổn hển nhưng vẫn đủ tỉnh táo trấn an vợ:
- Bị nhẹ vậy là may đó. Còn người là còn tất cả.
Bác sỹ trưởng khoa cấp cứu kéo Chương vào phòng riêng, giọng điềm tĩnh của người quá quen với những trường hợp thế này, cho Chương biết vết thương vợ anh bao gồm một vết thương cắt ngang khá sâu môi trên, gãy mất một cái răng cửa. Tự nhiên Chương hỏi:
- Cái răng khểnh vợ tôi đi tong rồi sao?
- Tự té xuống gờ vỉa hè, không bị xe phía sau cán lên, không bị chấn thương sọ não, chỉ văng mất cái răng là hên lắm rồi. Phước nhà anh to lắm đó. Tôi sẽ giới thiệu cho anh một tay thẩm mỹ viện kiêm nha sỹ nổi tiếng về khâu vá, cắm răng còn đẹp hơn thật.
Chương thấy bác sỹ nói có lý. Nhưng chẳng hiểu sao, trong lúc này, Chương lại nhớ tiếc cái răng khểnh của vợ. Chính cái răng khểnh đã khiến anh rung động, tạo nên tiếng sét ngay phút gặp đầu tiên, để rồi chàng thiếu úy mới ra trường phải mất hai năm trời mới chinh phục nổi cô nhân viên trẻ ngân hàng. Hòa lấy bút viết ra giấy: “Hay hai con chép quay trở lại như khuyên mình cần cảnh giác tai nạn, anh nhỉ”.
* * *
Đâu ngờ, vụ tai nạn giao thông của Hòa đã gây xôn xao trong khu dân nửa làng nửa phố Long Đất chỉ hơn một trăm nóc nhà, trước kia vốn là khu tập thể trường sỹ quan, sau mấy thập kỷ, người này chuyển đi, người từ nơi khác nhảy vào, quân và dân ở xen kẽ, nhưng vẫn giữ được nền nếp an ninh tuyệt đối của nơi cư ngụ của quân nhân. Tuy vậy, đây cũng là một xã hội thu nhỏ nên thường xảy ra những chuyện động trời, phần nhiều là tai nạn giao thông. Chỉ riêng năm nay, đúng vào lúc giao thừa, anh Cứ đi ra đường để hái nhành cây sung lấy lộc, cây sung đứng trên vỉa hè, cạnh mảnh đất hoang, nhành cây có những trái sắp chín này anh chọn từ mấy hôm trước, đêm thanh vắng, chỉ có tiếng súng pháo hoa đâu phía Vũng Tàu vọng tới lụp bụp, dân phố đóng cửa đón năm mới, khi đang nhón chân bẻ nhánh cây thì nghe tiếng xe máy rồ ga, lập tức chiếc xe đâm thẳng vào người, bứng đi một quãng, mặt tối sầm. Khi Cứ ôm cái chân đau tới xé tim, ngó sang bên vệ đường một thằng người nằm vật ra, đầu bị bong một mảng, dưới ánh sáng của đèn đường thấy máu phun có vòi. Cái chân gãy đã gò Cứ vào bệnh viện hai tháng, đến giờ khi lên bục giảng vẫn bước tập tễnh. Kế tiếp là vụ chị Thuyên, giáo viên tiếng Anh, sáng sớm đi mua lòng heo để chồng điểm tâm, ông chồng vốn gốc người xứ Thanh, giáo viên chiến thuật phòng ngự, thích ăn lòng heo, uống vài ly rượu trắng bà con từ quê gửi vào biếu, để ra thao trường cho khí thế, hôm đó có sương, đường hẻm nhỏ, một thằng lái xe ba gác máy đi bỏ nước đá cho các hàng quán, tông thẳng vào người, cánh tay phải chị bị chấn thương phải bó bột, cũng phải nằm nhà mất hơn một tháng. Rồi vụ ông Tường, vốn giáo viên sử dụng súng bộ binh thời kháng chiến chống Mỹ, sau hòa bình chuyển ra theo diện bổ sung cán bộ cấp huyện, làm công tác tổ chức, vừa học đại học buổi tối, thời mở cửa chuyển qua ban quản lý khu chế xuất, không giàu bằng các đại gia nhưng ngoài ngôi nhà năm lầu ở khu tập thể, ông còn có ngôi biệt thự nằm trong khuôn viên hai công đất ở gần suối Tiên Giáng, có hồ bơi, sân cầu lông và cây cảnh mỗi gốc tiền tỉ. Chiều hôm đó ông lên phòng tổ chức thành phố để nhận quyết định hưu. Gần nửa thế kỷ công tác, tôi đã hạ cánh an toàn, đêm qua ông hoan hỉ thông báo với bạn bè như thế. Ông đã lập kế hoạch trong đầu là khi cuốn sổ hưu chắc chắn vào két sắt, sẽ cùng vợ đi du lịch vòng quanh thế giới, dĩ nhiên là chọn những nước phát triển, có cảnh đẹp cấp thế giới để đến. Và, sáng cuối cùng đến trường này, ông thong thả đạp xe đi để cho thiên hạ biết là từ giờ phút này ông thoát nợ trần gian, ai dè, một chiếc xe máy phân khối lớn từ phía sau chồm lên người và xe ông, như con hổ vồ mồi, ông bị chấn thương sọ não, may mà giải phẫu kịp, nhưng cái quyết định thì vẫn nằm ở phòng tổ chức cán bộ. Ai lại nhẫn tâm tới độ trao quyết định nghỉ hưu cho một người ngồi xe lăn. Nay đến lượt Hòa chạy xe trên đường vắng, không hiểu quỷ đẩy ma xô thế nào mà lạng vào gờ hè. So với mấy người kia, vợ mình chỉ mất một cái răng, còn may chán. Chương tự an ủi vậy.
Từ chập tối bà con ở khu dân cư đã đổ đến nhà Chương để thăm hỏi, dĩ nhiên người nào cũng mang theo túi trái cây hoặc mấy lon sữa kèm theo phong bì tiền. Cũng là chút đỉnh để anh bồi dưỡng cho chị thôi. Ai cũng nói câu ấy, nghe tưởng nhàm nhưng với Chương là lời an ủi. Có người bảo:
- Cũng là do năm nay năm hạn tuổi hổ của cô Hòa, hạn nhẹ đấy. Chứ thực ra, người chạy xe cẩn thận, đường nội bộ vắng vậy, làm sao mà té ngã đến độ văng răng cửa được.
Một cô giáo trạc tuổi vợ Chương lại nói:
- Cũng phải gặp trắc trở một chút để thông cảm với bất hạnh của kẻ khác chứ.
Trong khu tập thể nhà trường này không ai nghĩ tới bất hạnh từ ngoài đưa vào gia đình Chương được. Chương là trung tá, thạc sỹ, chủ nhiệm khoa Xã hội học, cũng là một khoa quan trọng của trường. Vợ làm ở chi nhánh một ngân hàng lớn ở gần nhà, hàng ngày có thể đi bộ tới cơ quan được, nhưng dáng chị cao mỗi khi ngồi trên chiếc Piaggio màu kem lướt nhẹ trên đường, rất nhiều đàn ông ngó theo. Họ có hai con, con gái lớn, con trai nhỏ, đang học trường điểm của thành phố, cách nhà đâu vài cây số. Vốn là khu nhà ở quân đội, nên đường ít người xa lạ qua lại, phong cảnh yên tĩnh như một mảnh làng. Sau giờ làm việc, Chương và vợ đón con về trong cái tổ ấm là ngôi nhà ba lầu, khuôn viên trồng mấy hàng cau vua, tháng giêng trổ hoa trắng, thơm lừng vào phòng khách, tới mùa hạ, trái chín đỏ cắm xuống vạt đất xốp và nhú mầm trắng, xung quanh có bờ tường, không cao lắm nhưng kẻ gian khó trèo qua vì phía trên còn chằng kẽm gai dày cao cỡ một mét. Hòa thường liếc nhìn chồng, nhoẻn miệng cười, khoe cái răng khểnh. Cái thằng lính thời bình nhưng từng lăn lê bò toài trên thao trường, đi hàn gắn đê bao những mùa lũ, trước khi lần tới trường sỹ quan rồi học viện để đứng trên bục giảng, mà được vậy là hạnh phúc rồi. Chương thường nghĩ vậy. Gia đình ấy đang tận hưởng thiên đường thu nhỏ, chứ gì nữa. Vậy mà đột nhiên, vợ lãnh nguyên cú tự ngã đến toạc môi, bật mất một răng cửa, khiến phải cấp cứu.
Mấy ngày sau, Hòa xuất viện, mấy mũi chỉ khâu trên môi đã lành nhưng còn hằn vết. Thôi thì nay mai đến thẩm mỹ viện đám người kiếm tiền bằng việc vá độn thân người chuốt đi là xong. Đau nhất vẫn là mất cái răng khểnh, để lộ một vệt trống gần cửa miệng thiệt là khó coi. Biết thế nên Hòa không bao giờ dám cười, khi nói, lấy tay che miệng. Chương an ủi vợ:
- Một thời gian ngắn là em sẽ thấy bình thường thôi.
Nhưng không thể bình thường vì Hòa là trưởng phòng tín dụng, luôn phải giao tiếp khách hàng. Nhiều khách hàng quen thấy hở một cái răng đã phải bấm bụng nhịn cười, khiến cho Hòa mất bình tĩnh, công việc gián đoạn nhiều. Hơn thế, để khoảng trống nơi miệng năm mới không khéo lại xui, Hòa nghĩ và bảo chồng:
- Em phải hàn lại răng, mới yên tâm ăn tết.
Chương nói:
- Có gì đâu, để rồi anh đưa em đi cắm lại răng. Thằng bác sỹ bệnh viện ấy đã cho anh điện thoại của một tay chuyên viên có hạng về nha khoa kiêm thẩm mỹ viện.
Hòa rụt đầu, nhăn mặt:
- Eo ơi, em sợ đau lắm.
Dẫu biết vợ giả nai, Chương vẫn thích thú. Thôi, thì chẳng bao năm nữa là trượt vào tuổi già, cô ta làm dáng tý cho vui. Chương nghĩ và động viên:
- Người ta bơm thuốc tê làm sao mà đau được.
Tay bác sỹ được gọi là chuyên gia nổi tiếng về thẩm mỹ viện và nha khoa, khổ người thấp đậm, mặc chiếc áo blu trắng thùng thình để che cái bụng phệ, mặt vuông, lông mày rậm, giống chủ nhà hàng quán nhậu hơn là ngành y. Sau khi giới thiệu với khách cái bằng tiến sỹ y khoa, chuyên ngành răng tốt nghiệp tại Úc, phóng to treo trên tường, hắn bỡn cợt. Thì bầu bạn tôi là chủ các nhà hàng, nên chiều nào tôi cũng tới đó ăn uống giảm căng thẳng và gặp các thực khách đàn ông mang bầu, đàn bà dư mỡ để tiếp khuyên các vị tới đây rạch da, lạng hút bớt mỡ, riết rồi mình cũng mập ú luôn. Hắn nói rồi lừ mắt quan sát vợ chồng Chương:
- Mấy nốt chỉ với cái răng của chị nhà đây tôi xử lý nhiều rồi. Có cô vóc dáng thật chuẩn, phải tội răng đứng lố nhố, tôi phải nhổ đi, cắm lại cho mới thành siêu mẫu cho các hãng thời trang nổi tiếng. Riêng của chị nên làm nhanh đi, không nên để cho cơ thể ta khiếm khuyết gì cả.
Viên bác sỹ mở đầu vậy rồi kín đáo quan sát phản ứng của vợ chồng Chương:
- Dân mình lắm kẻ kỳ cục, tiền thì cứ om trong két sắt hoặc ngâm ở ngân hàng, trong khi đó cứ để bệnh tật hoành hành hoặc làm cho mình hoàn thiện thêm đẹp hơn lên lại không làm. Mà các mụ đàn bà xứ mình cũng ngu, cam chịu mình khiếm khuyết, tiếc tiền, đâu có biết rằng, chồng chán mình chạy theo kẻ khác sẽ tan cửa nát nhà, mất hết. Nhiều ông chồng cũng thế, vợ mình thì chẳng chăm sóc lại chạy đi chăm bẵm phụ nữ lạ. Cho nên xã hội loạn xà ngầu lên.
Hòa nhìn chồng nói:
- Mình nên làm liền, anh à.
Chương hỏi:
- Tốn khoảng bao nhiêu, bác sỹ?
Tay bác sỹ tặc lưỡi:
- Cũng chẳng đáng là bao, vài trăm triệu bạc là cùng chớ gì?
Chương tròn mắt:
- Hai trăm triệu? Hàn cái môi, cấy một cái răng mà giá hơn bốn cây vàng?
- Cho quý vị hay, đây là loại răng tốt nhất thế giới hiện nay. Tôi phải điều thằng cha nha sỹ giỏi nhất nước tới đo kích cỡ răng rồi gửi số liệu sang Singapore để cơ sở chuyên sản xuất răng bên đó đúc rồi gửi về đây.
Hòa nói:
- Như vậy thì lâu quá, tôi muốn làm để đón tết.
- Bà chị xinh đẹp của tôi đừng lo, chỉ một ngày là có. Các nguyên thủ quốc gia xài loại răng này, ngoài độ bền, còn y như thật, người ngoài không thể phân biệt nổi, cho dù soi kính lúp.
Chương thốt lên:
- Nhưng giá một cái răng những hai trăm triệu, hơn bốn cây vàng thì đắt quá.
- Ờ, muốn rẻ thì tới các bệnh viện khác, trung tâm khác, không chừng tụi nó lại cắm thứ răng Tàu vài bữa hoại tử cả hàm, thối cả mặt, hoặc loại răng do mấy thằng ở Chợ Lớn làm bằng xương chó, xương bò, chưa nhai đã gãy.
Thấy vợ chồng Chương đang giương mắt, dỏng tai nghe, hắn thao thao:
- Làm nghề y là phải có đức. Tôi căm thù cái thứ khoác áo blu trắng nhưng tâm quỷ, làm tiền trên đầu người bệnh. Cái vụ thằng bác sỹ Tường nào đó, làm chết người rồi còn thủ tiêu là độc ác hết chỗ nói. Hãy lấy đạn trong kho quân khí ra mà nã cho banh ngực cái hạng chó đẻ ấy cho môi trường sống được sạch sẽ.
Rồi hắn bắt sang chuyện nâng ngực. Cái ngực của người phụ nữ thiêng liêng, chỉ là sở hữu của hai người, đó là con thơ và người chồng. Cho nên khi thực hiện, ngoài việc tay nghề cao, còn phải có sự chứng kiến của chồng. Với tôi, bao giờ tôi cũng mời bằng được người đức lang quân, khoác áo trắng, ngồi ở góc phòng chứng giám. Mỗi khi bơm là phải thận trọng, nếu không chọc trúng mạch máu là chết con người ta liền - Dừng một lát, hắn quay sang Chương - Bây giờ, mình ra ngoài kia dạo mát, tôi rất ghét ngồi trong phòng kín xài hơi khí máy điều hòa thế này. Còn cái vụ kinh phí anh chị cũng đừng lo, tôi không phải là thằng để tiền cướp mất tình nghĩa đâu.
Hắn dẫn vợ chồng đi xem viện thẩm mỹ của hắn. Đúng là mô hình tuyệt hảo, những dãy nhà hai lầu biệt lập, xung quanh đường đi rộng, rất nhiều cây xanh rợp mát, hồ nước nhân tạo:
- Đó là nơi nghỉ cho bệnh nhân trong thời gian làm đẹp, trong các phòng đều có tiện nghi hiện đại, buổi sáng ăn tự chọn, trưa và chiều muốn ăn gì nhân viên sẽ mang tới, theo tiêu chuẩn khu nghỉ dưỡng resort.
Vợ chồng Chương đều mê viện thẩm mỹ này. Hòa thì thầm vào tai chồng:
- Hay mình vào đây ở rồi làm đẹp luôn?
Chương hơi ái ngại, không phải vì tốn kém mà nhà cách đây chẳng bao xa. Nhưng chiều ý vợ, anh gật.
Vợ chồng Chương đặt cọc ba chục triệu. Tay bác sỹ cầm xấp tiền thảy vào cái thùng nhôm đặt kế bàn làm việc:
- Cuối ngày nhân viên thủ quỹ đến lượm cho vào két sắt. Tôi không muốn cầm tiền lâu trên tay. Này, tiền bạc có độc tố, mình cầm nó mà không có bản lãnh là tiêu đời có ngày đấy.
* * *
Sáng hăm tám tháng chạp, cái răng khểnh của Hòa được cắm xong.
Nhưng khi thanh toán nốt số tiền một trăm bảy chục triệu và các khoản khác thêm hai chục triệu, Chương cảm thấy ruột như bào, xót quá.
Hòa mừng ra mặt, thỉnh thoảng lấy cái gương nhỏ trong túi xách ra soi rồi nhoẻn cười. Riêng Chương vẫn cảm thấy tiếc, vốn liếng cả chục năm vợ chồng gom góp, phút chốc tiêu vì một cái răng, đau không thể tả. Bây giờ, tết nhất cận kề rồi, ăn cũng chẳng ngon, đi chơi cũng chẳng thoải mái, có lẽ đắp chăn nằm nhà cho tết trôi đi. Chương nghĩ một cách tiêu cực như vậy.
Nhưng rồi, cũng vẫn phải chuẩn bị tết, Hòa cảm thấy sợ quá nên đi sắm tết bằng tắc xi. Tốn kém một chút nhưng an toàn, chỉ còn vài ngày nữa là hết năm tuổi, sao Thái Bạch sẽ trôi qua mạng mình rồi. Nghe vợ nói vậy, Chương gật đầu, vì giờ đây Chương đã tin.
Sáng ba mươi tết, khu tập thể chộn rộn với không khí tết, tất cả cổng ngõ mở bung chuẩn bị đón năm mới, nhà nào cũng có khóm mai trổ hoa vàng rực, chậu quất trái chín đỏ trưng ở thềm ở sân để đón lộc năm mới. Vợ chồng Chương cũng mua hai khóm mai tứ quý đặt hai bên cửa, bảy chậu cây xương rồng đặt dọc lối vào để trừ tà. Vậy là ổn lắm rồi.
Chiều ba mươi tết, khi mâm cỗ cúng tất niên vừa bưng lên bàn thờ, Chương đang châm nhang, thì bất ngờ, ngoài cổng có tiếng rầm, kèm theo là tiếng người la thất thanh. Chương vội cắm mấy que nhang vào lư hương rồi chạy ra. Chương không thể tin vào mắt mình, đầu một chiếc xe vận tải cỡ nhỏ húc vào một người đàn ông. Người ta đang khuân một người bê bết máu lên tắc xi. Một người nói với Chương:
- Cái thằng xe tải đã đâm vào ông Sáu Soạn khi ông qua đường. Ông Soạn bị gãy chân phải…
Chương đứng như trời trồng, ông Sáu Soạn là ba anh Thạnh, cán bộ phòng khoa học, từ miệt vườn lên sống với con trai đã mấy năm, rất ít khi ông ra khỏi nhà. Một lát sau, Chương vào nhà, Hòa nói:
- Ông Sáu không qua được cái hạn bảy ba… nhưng cũng may là bị thương nhẹ.
Vợ chồng Chương đều thấy như được an ủi. Con người ta là thế, khi thấy nỗi đau của kẻ khác tự mình như vơi đi nỗi buồn. Chương nói với vợ:
- Tết này gia đình ta đóng cửa ăn tết, vậy mới an toàn được.
Chương vừa dứt lời, điện thoại di động chớp sáng, giọng nhừa nhựa cất lên. Tiếng tay bác sỹ thẩm mỹ chứ ai. Sau khi hỏi thăm tình hình tết nhất, hắn nói:
Chúc mừng gia đình ông anh trong họa gặp phước, bà xã có cái răng làm tôn thêm vẻ đẹp sẵn có, năm tới sẽ thêm phát tài phát lộc. Này, đường dây nóng của tôi vừa báo tin, có một vụ tại nạn giao thông ở khu Long Đất, nhưng là một ông già, chắc chẳng xơ múi gì đâu. Từ nay tôi mời anh làm cộng tác viên, nếu có ai vướng tai nạn giao thông anh hãy giới thiệu đến đây, dĩ nhiên cái khoản phần trăm hoa hồng thằng chuyên hàn gắn làm đẹp cho thiên hạ này không bao giờ quên đâu.
N.Q.T




