|
M |
ãi rồi, những con cò không bay về ban cò lả nữa… Những cánh Hiếu Điển không bay về cù lao Hòa Bình – trong một công viên đổi tên đã hơn một lần nữa... Tôi nhớ, thèm, rồi khát được nghe một tiếng chim. Tiếng chim hót, rúc, gù, hay một chút chiêm chiếp thôi cũng được. Nỗi khát thèm như lửa, như tôi uống nhầm phải nước thuốc phát xiết, nạo, bào cháy trong lòng tôi.
Thì một thằng đàn em – lính trong tiểu đội xưa – đến. Nó dốc ngược túi hết, đổ ra cả một đống chi sẻ, đầy một rá vo gạo kim loại của vợ tôi. Những tua lông tơ dinh dính, những vệt màu còn độ nhễu, thắm tươi. Nó cười hê hê, dạy vợ tôi vặt lông và bảo tôi: “Sọ chim sẻ giòn hết tầm sông núi. Óc chim sẻ lợi cho sự viết văn, cho thứ thần kinh lấy đêm làm ngày của anh lắm đấy. Nhá tơ đi… bố ạ!”
Tôi thấy vợ tôi hoan hỉ trẻ ra đến năm, sáu tuổi, tay đầy lông chim, thoăn thoắt đổ can dầu ô liu vào chảo nóng. Và những con chim trần trụi giòn lên dần. Không thể khác, tôi nhá thật lực, thấy khỏe ra, sáng mắt, sáng lòng thật lực.
Đêm. Không thể ngủ. Thằng viết văn nào đang thấy mình khỏe mà lại ngủ? Nảy ý sáng chói: “Ôi! Nếu muốn nghe tiếng chim – thì phải đi theo nó – theo cái thằng bắn chim đàn em ấy”: Hãy đi! Hãy làm thằng giữ đạn và giữ xe máy cho nó, ắt sẽ được nghe đủ đầy cả tiếng chim vô tư trước khi nó bắn, cả tiếng chim tác tác hoảng loạn sau khi nổ súng.
Thế là tôi đi theo nó. Và quả hai bên tai tôi đã được tràn ứ những tiếng chim… Nhưng rồi nó đi xa nữa quá. Phận tôi, thê tróc, tử phọc, không thể với theo mãi… Đành ở nhà…
Thì hôm nay, nó đến. Súng quàng vai, không một con chim. Nó bảo: “Đang buồn! Như là hết mẹ nó các chim có thể bắn được rồi”.
Tôi ngước lên, ngậm ngùi, nịnh bợ như ánh mắt một con chó, mong nó đi để mình còn làm việc…
Thì một tiếng chim rúc lên. Giòn giã, lanh lảnh, đầy âm nhạc. Thằng nọ giật lấy súng, phăng phăng chạy ra mé sau tường nhà tôi – Phố Thợ Ngôi – vốn chỉ đầy tiếng kéo cắt tóc tanh tách, tiếng chim vẫn giòn giã, lảnh lót vang lên. Nó dừng lại, chỉnh súng rồi! Nòng súng chạy ngang, chạy thẳng vào tiếng hót. Tôi nhìn theo, thấy ở mút đầu ruồi khe ngắm là một… đôi môi. Đôi môi khô nẻ, nhiều nếp, nhăn nhúm nữa… của một bà già đang chúm môi rán sức thổi vào cái ống đuôi một con chim bằng sứ.
- Mẹ kiếp! Người chứ không phải là chim. Lại còn súng nữa chứ! – Nó văng tục, nhổ nước bọt, hạ súng xuống, liếm mép.
- Nhưng bên vỉa hè kia, bà già vọt dậy rồi, hoảng loạn khi thấy một nòng súng chỉa thẳng vào mặt mình. Bà chạy, vứt con chim đang thổi trên miệng xuống rảnh, và giẫm lên cả một mẹt chim sứ nữa đang ngu ngơ chưa được áp môi ai một lần, để được rứt lên tiếng chim giòn giã, một khi trong khoang bụng rỗng đã được đổ chút nước lã. Bàn chân bà già xéo vỡ cả một mẹt chim sứ. Những tiếng sứ vỡ ấy tôi đã nghe đằm thắm những tiếng chim, chiêm chiếp, chiêm chiếp… như sét đánh…
H.V




