Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 21/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Lỗ thủng

Ráng chiều vàng nhạt như muôn dải lụa đào óng ả vắt lên những dãy núi điệp trùng tít tắp. Những bông hoa rừng e ấp bên con suối rì rào xanh trong rười rượi, lao xao trong gió. Con đèo thoai thoải, ngoằn ngoèo, đầy đá tai mèo đưa Tâm đến một ngôi nhà tranh cũ nép dưới những tán lá cà phê sum suê.

Nga ở đây ư? Bần thần. Tâm đứng lặng nhìn những chiếc lá vàng rụng đầy, xào xạc trước sân nhà.

- Chào anh! - Một người phụ nữ độ tuổi trung niên, dáng hao gầy đi từ vườn cà phê vào thoáng vẻ ngỡ ngàng chào Tâm.

- Chị cho tôi hỏi Út cưng… À… Nga ạ!

- Dạ! Anh tìm chị Nga? Hôm nay chị Nga đi họp Hội Tù chính trị yêu nước ở tỉnh, sáng mai mới về anh ạ.

Tâm khẽ buông một tiếng thở dài, nhìn ra phía cánh rừng vời vợi, xanh thẳm…

- Thôi anh chịu khó chờ chị Nga, kẻo chị ấy lại trách tôi không biết giữ khách.

Nói rồi, chị tất tả đi ra phía cánh rừng. Tâm nhìn hút theo người phụ nữ, do dự: “Người phụ nữ này là em gái của Nga? Mình thấy hao hao giống. Nga bây giờ…”. Tâm cố hình dung nhưng không thể, trong thăm thẳm của lòng anh vẫn là Út cưng thuở nào. “Mình có nên chờ gặp lại Út cưng? Thôi thì hãy vì con vậy!” Tâm đang miên man suy nghĩ, bỗng có tiếng động lạ vang lên từ phía phòng ngủ. Tâm bước lại gần. Cánh cửa khoá ngoài, kín bưng. Đưa mắt vào lỗ thủng nhỏ trên tấm phên đất, Tâm bàng hoàng. Một hình người. Không! Là một khối thịt trần truồng, nhợt nhạt. Hai tay quắt queo huơ huơ, cái đầu trọc lóc và to khác thường, đôi mắt lồi ra trắng đục, lưỡi thè lè dãi chảy ròng ròng. Dưới chân giường, chăn, gối và mớ quần áo bị xé rách ngổn ngang. Rồi hình người lồm cồm bò dậy lần tới phên đất đưa ngón tay thọc thọc vào cái lỗ, miệng ú ớ không thành tiếng. Ớn lạnh cả người rồi buồn lặng, Tâm nhắm nghiền đôi mắt: “Trời ơi! Có lẽ nào… Mình phải rời khỏi nơi này!”. Đúng lúc đó người phụ nữ tay xách con gà mái và mấy bó rau rừng bước vào.

* * *

Bóng đêm buông xuống, bầu trời bàng bạc ánh trăng, những dãy núi êm đềm gối đầu nhau giăng giăng một màn sương trắng mỏng chờn vờn. Cánh rừng cà phê thẫm lại chập chùng, rầm rì như tiếng sóng ru. Bên ấm chè xanh, giọng của người phụ nữ trầm buồn:

- Tôi và Nga cùng ở một đại đội thanh niên xung phong. Sau chiến tranh đơn vị chúng tôi chuyển sang làm kinh tế và cùng với một số đơn vị khác lập thành Nông trường cà phê Trường Sơn. Mấy năm sau xuất ngũ tôi và bạn bè đều lập gia đình, còn Nga chẳng thấy động tĩnh gì. Có người bảo hình như chờ ai đó. Mãi sau này nó mới nhận lời lấy một anh bộ đội phục viên chuyển ngành về nông trường. Nó sinh được một cháu trai rất kháu khỉnh, đặt tên là Trường Sơn. Rồi tai hoạ ập xuống, khi cháu Trường Sơn được gần năm tuổi thì phát bệnh, tay chân cứ teo dần, tóc rụng, đầu to lên...

Nga đưa cháu Trường Sơn đi chữa trị khắp các bệnh viện nhưng đều bất lực, ở đâu người ta cũng kết luận là cháu bị nhiễm chất độc da cam dioxin. Người thân chẳng còn ai, mạ và em gái thì xa lánh. Càng buồn tủi hơn, khi thấy con mình bị nhiễm chất độc, chồng nó đã bỏ đi không nói một lời. Mọi người trong nông trường cứ nghĩ hồi ở thanh niên xung phong Trường Sơn, nó bị nhiễm chất độc. Nhưng sau khi đi kiểm tra, các bệnh viện đều khẳng định Nga không bị nhiễm chất độc da cam mà là chồng nó. Cuộc đời thật oan nghiệt!

Tâm không biết phải nói gì, nỗi lòng anh trĩu nặng.

Người phụ nữ lặng đi một hồi rồi kể tiếp:

- Nga đã thầm lặng chịu đựng vượt qua nỗi đau mất mát. Nó dồn tất cả sức lực vào công việc và chăm sóc, chữa trị cho con. Nhưng bệnh tình của cháu Trường Sơn thì anh biết rồi đó.

- Tất cả là do chiến tranh! - Tâm buột miệng.

- Đành là vậy. Nhưng chung quy cũng tại con người anh nhỉ? Nỗi đau không làm Nga gục ngã. Nó và chúng tôi đã biến nơi đây thành mái nhà chung của chị em nữ thanh niên xung phong. Và anh thấy đó, bây giờ chúng tôi đã có hơn 200 ha cà phê, 100 ha cao su, gần 150 con trâu, bò và giải quyết việc làm thường xuyên cho mấy chục người. Chúng tôi chuẩn bị lắp đặt một hệ thống thiết bị công nghệ mới chế biến cà phê, cao su tại khu vực kho, anh ạ. Các chủ trang trại khác cũng làm ăn tấn tới. Anh nghĩ, thì cũng đất ấy, rừng ấy. Đúng là cha chung ít ai khóc. Phải nói là Đảng và Nhà nước ta đã rất sáng suốt, kịp thời đổi mới, có chủ trương cổ phần hoá doanh nghiệp, chứ không như nông trường của chúng tôi đã phá sản từ lâu rồi.

Người phụ nữ mỉm cười:

- Anh thông cảm, ấy là vui miệng mà tôi nói vậy. Chứ như anh, tôi chẳng dám múa rìu qua mắt thợ.

- Cám ơn chị! Chị đừng nghĩ vậy. Đã lâu không về lại vùng đất này, bây giờ thấy bà con mình làm ăn khấm khá, thật mừng chị ạ - Tâm nói xã giao chứ lòng dạ đang rối bời.

* * *

Ánh trăng chênh chếch quá đỉnh đầu. Trời cuối thu se sắt lạnh, gió xao xác thổi những chiếc lá vàng rụng đầy trước sân nhà, nhập nhoà trong ánh trăng khuya. Tâm thao thức không sao ngủ được. Hình bóng người thiếu nữ cùng những ký ức xa xăm bỗng dâng nghẹn lòng anh…

Ngày ấy Nga mười sáu tuổi, được anh Dũng (Mật danh K9) bổ sung vào đội biệt động của Tâm. Gặp Nga, Tâm rất e ngại. Cô nữ sinh trường Nguyễn Hoàng, mơn mởn, tươi xinh như một búp hồng trắng này sẽ làm được gì đây? Vậy mà chỉ một thời gian ngắn Nga đã chiếm được lòng tin và sự mến phục của toàn đội. Nga được cả đội đặt cho cái biệt danh rất dễ thương là “Út cưng”.

Mấy tháng sau đội của Tâm được K9 giao nhiệm vụ diệt trừ một tên trung úy ác ôn. Sau khi dò xét đối tượng, Tâm mới biết tên ác ôn ấy là ba dượng của Út cưng. Và để đảm bảo sự bí mật, bất ngờ Tâm quyết định giao cho Út cưng trực tiếp thực hiện nhiệm vụ. Út cưng có phần do dự nhưng Tâm không thay đổi phương án đã đề ra.

Minh họa: Trương Đình Dung

Thực hiện nhiệm vụ được giao, Nga đã đóng một vai diễn lạ, khác hẳn mỗi khi đi học về, tươi vui, hồn nhiên, gần gũi với mạ và bé Nguyệt hơn. Thấy vẻ khác thường, mạ nhìn Nga âu yếm cười: “Chắc lại có anh chàng mô giấu thư vào vở con gái yêu của mạ rồi đây?”. Nụ cười của mạ Nga rất duyên, hai hàm răng trắng bóng, đều đặn như bắp ngô non, đôi mắt đen thăm thẳm ánh lên niềm vui. Nga bỗng nhớ lời mấy người bạn của mạ: “Tuổi hồi xuân như mi đầy đặn, sung mãn, hấp dẫn, khêu gợi… Con gái nhiều đứa cứ là thua đứt”. Bé Nguyệt hùa vào với mạ: “Em mách ba, em mách ba!”. Cử chỉ của mạ và bé Nguyệt khiến Nga đứng ngẩn ra trong giây lát. Mạ có biết đâu trong cặp sách của Nga đang giấu một trái mìn hẹn giờ - thứ chất nổ chết người. Nga đi vội về phòng mình nhưng không vào mà lẻn sang phòng ba dượng. Lôi trái mìn trong cặp sách ra chưa kịp đặt thì có tiếng mạ gọi: “Nga ơi! Nga ơi!”. Hoảng hồn, giấu vội trái mìn vào góc tủ. “Có chuyện chi rứa mạ?” “À… Mạ mua cho hai chị em hai bộ đồ mới, chút nữa ba về, chưa chừng lại chả nhận ra tụi bây”. Đỡ lấy bộ đồ từ tay mạ, ngắm nghía một hồi, Nga bảo: “Đẹp quá mạ hè”. Mạ cười: “Con mặc thử coi”. Nga về phòng mình thay vội bộ đồ mới, rồi lại lẻn sang phòng ba dượng. Bước chân rón rén, đôi mắt lấm lét nhìn ra phía mạ, hồi hộp. Hai tay run run, trống ngực đập thình thịch, hơi thở dồn dập khi cầm trái mìn từ góc tủ ra. Trái mìn tựa hồ nặng trịch ngàn cân. Có điều gì đó đang lèn chặt, trì níu trong Nga. Trước mắt Nga là ngôi nhà, căn phòng, mảnh vườn… là tất cả những gì yêu thương, chất chứa bao kỷ niệm đẹp đẽ của cuộc đời Nga. Mạ, ba dượng, bé Nguyệt và Nga đã cùng sẻ chia, buồn vui trong căn nhà bé nhỏ này. Ba dượng dẫu không là người sinh thành, nhưng quan tâm, chăm sóc Nga như con đẻ. Những suy nghĩ cứ giằng xé tâm can Nga. Nhưng cũng lúc ấy Nga nghe thấy tiếng Tâm: “Tổ chức tin tưởng giao cho Út cưng nhiệm vụ này”. Nga lẩm nhẩm “dượng là một tên ác ôn”, rồi run run nâng tấm nệm giường lên. Tấm nệm oằn xuống, Nga có cảm giác như bóng hình ba dượng đang chờn vờn trên đó. Bàng hoàng. Nghẹt thở. Mồ hôi tứa chảy xuống mắt cay xè khiến Nga không sao đặt trái mìn xuống được. Nga nhắm nghiền đôi mắt, hít từng hơi thật sâu rồi nín thở đặt trái mìn xuống dưới tấm nệm.

Tiếng cười vui của mạ và bé Nguyệt ở phòng ngoài vọng vào khiến Nga lặng người. Chỉ trong vòng nửa giờ nữa dượng về, quả mìn sẽ nổ, ông ấy sẽ chết. Mạ sẽ một lần nữa không có chồng, bé Nguyệt sẽ mồ côi cha và mãi mãi không bao giờ được ông ôm vùi vào lòng, âu yếm hôn lên mái tóc dịu mềm, bò quanh nhà cho cưỡi, công kênh lên vai… Vành khăn trắng sẽ thít lên trên đầu mạ và nó - dấu niêm tột cùng của thương đau. Nga bần thần, lưỡng lự hồi lâu rồi lật tấm nệm lên. Căn phòng bỗng chập chờn tối sáng, gió lùa qua khe hở rít lên ken két rồi gõ lạch cạch từng tiếng rợn người. Trái mìn đen sì, lạnh lẽo như đang thách đố Nga.

Tiếng ai đó lại vang lên: “Nếu không trừ khử hắn thì sẽ còn nhiều đồng chí, đồng bào ta phải hy sinh” thôi thúc và như được tiếp thêm sức mạnh. Có tiếng xe Zép đỗ xịch trước sân nhà rồi tiếng reo vui của bé Nguyệt “Ba về… Ba về”. Nga bấm vội chốt hẹn giờ rồi lẻn ra. Dượng lấm lem bụi đất trong bộ quân phục nhà binh, nhìn Nga mỉm cười. Nga khẽ chào ông mà chẳng dám nhìn. Bước chân Nga như dính chặt xuống đất, đầu óc căng lên rần rật như muốn vỡ bung ra: “Trời ơi! Chỉ ít phút nữa trái mìn sẽ nổ”. Dượng nói chuyện với mạ một lúc rồi ôm bé Nguyệt nựng nựng, bước vào phòng của ông. Hoảng hốt, Nga bật gọi: “Nguyệt ơi… Nguy…ệt… ơi!”. “Cái chi rứa hở chị?” -Bé Nguyệt hỏi với ra. “Chị có cái ni đẹp lắm cho út đây”. Khoảnh khắc thời gian trôi đi như dài hàng năm. Toàn thân Nga lạnh toát, rờn rợn mắt không rời khỏi mạ. Mạ đi về phía phòng của dượng, Nga bước vội ra trước cửa phòng định gọi nhưng lưỡi cứ líu lại.

Ầm! Căn nhà rung lên, khói, bụi mù mịt, đất đá bay rào rào. Tiếng nổ dội lên như tiếng sấm rùng rùng trong lồng ngực Nga. Tất cả tối sầm lại. Bé Nguyệt khiếp sợ khóc thét. Mạ mặt tái xanh, tái xám, cắt không còn giọt máu, hoảng loạn rồi chạy bổ vào phòng dượng. Bà rú lên kinh hoàng, đôi mắt trân trân, vô hồn rồi đổ ập xuống. Bàng hoàng, choáng váng như người không còn trọng lượng, Nga lảo đảo gục xuống ôm lấy mặt. Tiếng mìn nổ, tiếng rú của mạ, tiếng khóc thét của bé Nguyệt cứ thế kết thành chuỗi âm thanh khủng khiếp, xé nát tâm can Nga… Rồi tiếng rít của xe, tiếng bước chân người huỳnh huỵch, huyên náo, tiếng va chạm sắc lạnh của khí giới, bao phủ lấy ngôi nhà.

Sau hôm tiêu diệt tên trung uý biệt động ác ôn ba ngày, Nga bị cảnh sát Nguỵ bắt khẩn cấp ngay tại trường, vào đúng giờ chào cờ đầu tuần. Cả trường Nguyễn Hoàng kinh động, không ai ngờ một nữ sinh tươi xinh, có đôi mắt tròn xoe ngây thơ ấy là đội viên biệt động thành. Tâm và các đội viên khác không bị địch tình nghi. Nhưng sau đó một tháng Tâm bị địch phục kích bắt khi đang chuyển tài liệu tại một hòm thư bí mật.

Cùng bị giam tại nhà lao Quảng Trị nhưng mãi hơn một năm sau Tâm mới gặp Nga. Hôm đó, đang nằm ở bệnh xá của nhà lao do cơn sốt li bì, Tâm thảng nghe có tiếng ai gọi “Anh Tâm, anh Tâm!”. Tiếng gọi vọng ra từ một lỗ thủng nhỏ bằng ngón tay ở bức phên đất. Mừng quýnh, Tâm bật dậy, bước tới: “Nga… Nga! Sao em tới được đây?”. Nga thì thầm trong hơi thở gấp gáp: “Anh… Anh  đã đỡ bịnh chưa? Em được trả tự do. Ngày mai lên rừng”. Thì ra được tổ chức bố trí và lợi dụng sự sơ hở của tụi lính gác, Nga đã chui qua lớp dây thép gai bùng nhùng, rào quanh khu bệnh xá vào gặp Tâm. Tâm mừng quá. Chưa kịp nói gì, từ lỗ thủng của bức phên đất, một ngón tay của Nga đưa vào vẫy vẫy. Tâm vội vàng giữ chặt lấy. Hơi ấm từ ngón tay Nga toả lan sang Tâm bồi hồi, lâng lâng một niềm xúc cảm khôn cùng. Hồi còn nhỏ, mỗi lần hứa hẹn với nhau điều chi hệ trọng, tụi trẻ thường ngoéo chặt hai ngón tay trỏ vào nhau, rồi giao kèo “Nhớ nhé!” - lời hứa của trẻ thơ mong manh nhưng như đinh đóng cột. Tâm hiểu Nga muốn nói gì và Tâm cũng vậy. Tâm cứ muốn giữ mãi nhưng Nga rút tay ra. “Anh chìa tay ra!” Tâm ngớ người trong giây lát. Ngón tay Nga ngoéo lấy ngón tay Tâm. Đôi môi dịu mềm của Nga khẽ ấp lên, những giọt nước ấm nồng nhỏ xuống lăn trên ngón tay Tâm mơn man… Rồi Nga ngoéo chặt ngón tay Tâm hơn, giọng nghẹn ngào, gấp gáp: “Bọn chúng đang đến, em phải đi đây… Mình chờ nhau anh nhé!”

* * *

Vậy là đã hơn bốn mươi năm với bao thăng trầm, buồn vui, mất mát của một đời người mình mới tìm về. Ở trên thế gian này có người con gái nào như Nga không? Sao ngày ấy mình lại giao nhiệm vụ đó cho Út cưng!? Tâm nghĩ, rồi đau đáu cái ánh nhìn, giọng nói của người phụ nữ lúc nãy. “Có lẽ nào... Mạ và em gái thì xa lánh…” Mỗi câu hỏi như những mũi tên sắc nhọn xoáy vào tâm can Tâm. Nước mắt Tâm ứa ra lặng lẽ.

Đau buốt trong đầu rồi mê mệt, Tâm chập chờn nửa tỉnh, nửa mê. Tiếng của vợ Tâm thầm thì đâu đó nghe rất dịu dàng: “Thằng cu mình gần cả năm nay có thầy dạy kèm nên cũng khá lên nhiều anh ạ!”. “Ừ thì có thầy, nó cũng phải tiến bộ lên chứ, nhưng liệu năm nay… Cô cứ chiều nó cho lắm” - Tâm nhấm nhẳng với vợ. Vợ Tâm buông một tiếng thở dài rồi khẽ khàng: “Thầy dạy kèm bảo khả năng của thằng cu mình năm nay cố gắng lắm cũng vẫn còn thiếu từ một đến một điểm rưỡi nữa theo điểm chuẩn để vào đại học”. “Khả năng có vậy, nếu không đậu thì cho nó học trung cấp, cao đẳng gì cũng được” - Tâm nói với vợ. Vợ Tâm giãy nảy lên: “Anh nói thế mà nghe được. Có mỗi đứa con mà anh chẳng lo gì cho nó cả”. “Thế người ta học trung cấp, cao đẳng thì chết đói cả hay sao?” - Tâm cắt ngang lời vợ. “Tôi không nói chuyện chết đói, chết sống mà tôi đang giữ thể diện cho anh. Dù sao thì cũng là người có chức, có quyền” - Giọng của vợ Tâm đanh lại. Tâm dịu giọng: “Vậy em bảo anh phải làm thế nào?”. “Còn thế nào nữa, cái việc mà lâu nay anh bảo không cần thiết ấy” - Vợ Tâm lấp lửng. “Cô bảo tôi đi hối lộ… đi gửi Hội đồng chấm thi ư? Tôi nói với cô là tôi không thể làm được cái việc đó”. Vợ Tâm ngắt lời: “Ối giời! Người ta làm khối ra đó mà có chết ai đâu. Nhưng em không bảo anh việc đó, mà là việc khác, cho anh”. “Việc gì cho Tôi?” - Tâm ngạc nhiên hỏi. “Thì cái việc anh làm chế độ thương binh, em đã chả bảo với anh bao nhiêu lần rồi sao!” Tâm đằng hắng: “À à… thì cũng để từ từ, nhưng có liên quan gì?”. “Trời ơi! Sao lại không liên quan. Cái ông này chẳng còn biết gì trên đời này nữa. Vừa rồi Tòa án thành phố chả xử vụ phạm nhân giết người tội tử hình nhưng sau đó được giảm án xuống tù chung thân do có người thân là liệt sỹ đó sao! Mà thôi chả nói đến những chuyện động trời ấy nhưng anh không biết con thương binh, liệt sĩ thi đại học được ưu tiên thêm điểm à?” Rồi giọng vợ Tâm dịu dàng hẳn lại: “Em biết anh bận nhiều công chuyện nên đã chuẩn bị đầy đủ hồ sơ rồi. Chả là có cô bạn ở Phòng Lao động - Thương binh và Xã hội thành phố hướng dẫn. Anh đã từng tham gia chiến đấu, rồi vào tù ra tội bị địch tra khảo thừa chết thiếu sống, bây giờ chỉ cần chữ ký xác nhận của những người cùng chiến đấu, rồi đi giám định thương tật là được anh ạ. Em nhớ có anh gì trong đội biệt động của anh ngày xưa, năm ngoái ra công tác đến thăm vợ chồng mình và cô gì mà anh kể mới mười sáu tuổi cùng ở nhà tù Quảng Trị với anh í…”. Tâm lặng đi không nói gì. Tiếng vợ Tâm lại thủ thỉ: “Thôi anh chịu khó, tất cả là vì con anh ạ! Anh sắp xếp đi sớm kẻo lại không kịp”. Tâm nghĩ: “Ừ thì mình cũng đã từng tham gia cách mạng… Nhưng còn mặt mũi nào về gặp lại Nga đây”. Tiếng của vợ Tâm vẫn lúc trầm, lúc bổng bám riết lấy Tâm, khiến anh mệt lả thiếp đi. Rồi cơn mơ bất chợt ập đến. Tâm thấy cả ngôi nhà rung lên, chao đảo bởi những tiếng nổ, tia chớp khủng khiếp cùng những tiếng rú, tiếng khóc thét... Một người thiếu nữ có đôi mắt tròn xoe như quen như lạ từ trong khói, bụi mịt mùng hiện ra nhìn Tâm trân trân rồi biến mất. Rồi cả không gian nín bặt, âm âm, u u, rùng rợn. Rồi thấp thoáng những bóng đen lơ lửng lúc thấp lúc cao. Tâm rùng mình, toàn thân lạnh toát, không biết những bóng đen kia là ai? Sẽ làm gì Tâm? Tâm trố mắt nhìn. Những bóng đen lúc đầu chỉ nhỏ bằng ngón tay liên tiếp chui ra từ cái lỗ thủng của căn phòng ngủ rồi to dần, to dần. Kinh khủng quá! Đó là những hình người. Không! Là những khối thịt trần truồng, nhợt nhạt, người không ra người. Có hình toàn thân lở loét, tứ chi quắt qoeo, đầu trọc lóc, ngực dô. Có hình toàn thân lông lá đen sì như da gấu, mắt lồi ra, không mũi, không mồm, không rõ giới tính. Có hình đầy người nổi lên những cục u tím bầm sần sùi, mồm hở hàm ếch, bụng cóc, không chân, không tay, lưỡi thè lè ra trắng ởn. Có những hình dính vào nhau cùng phần dưới, đầu to, mặt dị dạng, tay chân thừa ngón u nhầy vây bọc lấy Tâm…

Khiếp quá! Tâm giật mình tỉnh giấc, mồ hôi vã ra ướt đầm, nhịp tim đổ liên hồi như trống trận, thở không ra hơi, mặt tái xanh, tái xám. Vớ lấy chiếc va li, Tâm ào ra khỏi nhà. Trời chuyển mùa, sấm chớp đùng đùng, mưa như trút, gió rít ào ào. Chiếc va ly của Tâm va vào một thân cây bật nắp, đồ đạc rơi vãi ra ướt sũng. Cứ thế Tâm cầm chiếc va ly không lảo đảo lao đi…

Mười lăm ngày sau Tâm nhận được một bưu phẩm. Tâm không còn tin vào mắt mình nữa, đó là quần áo, tư trang, tập hồ sơ thương binh của Tâm bị nước mưa ố vàng cùng một bản xác nhận có chữ ký của “Út cưng” và chứng thực của Hội Tù chính trị yêu nước tỉnh.

V.X      

 

VĂN XƯƠNG
Bài viết đăng trên Tạp chí Cửa Việt số 259

Mới nhất

Thông báo về việc sáp nhập và thay đổi địa chỉ truy cập Tạp chí

13/04/2026 lúc 22:15

THÔNG BÁO Về việc sáp nhập và thay đổi địa chỉ truy cập Tạp chí Kính gửi quý bạn đọc,

31/07/2025 lúc 15:23

Tạp chí Cửa Việt - 35 năm một chặng đường

28/06/2025 lúc 16:18

Ngày 28/5/2025, Tạp chí Cửa Việt tổ chức lễ kỷ niệm 35 năm tạp chí ra số đầu tiên và gặp mặt cộng tác viên năm 2025. Tại buổi lễ, Phó Tổng biên tập phụ trách Hồ Thanh Thọ đã có bài phát biểu khai mạc...

Vùng trời hoa sim

26/06/2025 lúc 23:29

Những triền sim tím đồi xaBềnh bồng nâng gót mùa qua lặng thầm

Hương xưa; Nắng sớm

26/06/2025 lúc 23:27

Hương xưa… Ta về tìm lại hương xưa

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

22/04

25° - 27°

Mưa

23/04

24° - 26°

Mưa

24/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground