Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
Trùng vây…
giặc thù bố ráp
lẩn quất những bóng ma
triền miên đói
bất chợt gặp nhau
ấn vào nhau miếng sắn lùi...

04/10/2023 lúc 15:19
Có đoàn sử học nước nhà
Tặng quân dân đảo Trường Sa trống đồng
Mặt trời trống, rọi biển Đông
Đàn chim Lạc vượt mênh mông ngàn trùng...

04/10/2023 lúc 15:19
Mẹ Tổ quốc hình hài liền một dải
Bão táp mưa sa vẫn đứng vững vàng
Gia tài Mẹ sáng từng trang ngời chói
Kẻ thù nào cũng thịt nát da tan...

04/10/2023 lúc 15:19
Mấy mùa sim hẹn tôi về
Nắng day dưa nhớ, mưa mê mải tìm
Chong đèn đếm nhịp sầu tim
Núi hờn trổ ngọn, dỗi tình đơm bông...

04/10/2023 lúc 15:19
Hẹn đưa anh về làng em - địa đạo
Mà hôm nay mới được cùng nhau
Kể anh nghe tấm lòng thơm thảo
Người Vĩnh Linh có một thời đau...

04/10/2023 lúc 15:19
Trên độ cao 1400 mét
Tam Đảo như nằm trong biển lớn
Tôi chạm vào sóng mây
Tôi chạm vào sương!...

04/10/2023 lúc 15:19
Em bảo anh hãy kiên nhẫn đợi chờ
Nếu đã yêu thì có chi mà vội…
Dù là mây suốt ngày bay không mỏi
Bay mãi rồi mây cũng hóa mưa rơi...

04/10/2023 lúc 15:19
Riêng chỉ một dòng Hương
Giấu những điều ma mị
Chiều cố đô ngọt lịm
Sóng nhấn chìm môi thơm...

04/10/2023 lúc 15:19
Trường Sơn Đông
Trường Sơn Tây
Bên nắng đốt
Bên mưa quây
Em dang tay
Em xòe tay...

04/10/2023 lúc 15:19
Vẫn trơ trước nghìn sóng biển xanh
Ghềnh đá ấy, chiều nay tôi gặp lại
Biển ngút ngát, sóng tràn xô dào dạt
Nghe mênh mông, mênh mông đơn côi…

04/10/2023 lúc 15:19
Đó là một buổi chiều cuối giờ làm việc trong khi mọi người sửa soạn ra về thì tôi phải nán lại thực thi công vụ. Tôi phôn cho bà chủ nhà hàng Hoa Dại: Lúc đó vào khoảng năm giờ, khỏi phải xưng danh tôi bảo rằng: vào lúc mười tám giờ tại văn phòng công ty có cuộc vui rất quan trọng, yêu cầu bà chủ "nối mạng" cho một phục vụ viên mà người đó phải là em chứ không ai khác.

04/10/2023 lúc 15:19
Cuối cùng rồi tôi cũng tìm về được nhà chị. Qua hơn nữa tháng trời, từ Quảng Trị đến Cần Thơ, hỏi thăm về huyện xã, lục tìm ở các danh sách liệt sĩ đã hy sinh trong giai đoạn chống Mỹ, bây giờ tôi mới thấy yên lòng khi đã tìm ra tung tích của chị, biết đích xác chị ở nơi này.

04/10/2023 lúc 15:19
Ngày đưa anh vào trạm đón thương binh
Trạm là một căn hầm đất đỏ
Vết thương anh đau từng hơi thở
Đêm đêm mẹ thức bên anh

04/10/2023 lúc 15:19
Hai mẹ năm tôi về lại Gio Linh
Gặp mẹ dưới chân đồn Dốc Miếu
Tóc bạc phơ vẫn nụ cười hiền hậu
Mẹ trách yêu: “Tưởng bay quên lối trở về!”

04/10/2023 lúc 15:19
Tôi ngồi yên ngắm dòng sông trước mặt. Nước đêm loang loáng tựa nỗi buồn được đánh bóng. Trong nhà, ánh đèn dầu le lói. Đứa bé đã ngủ yên. Đêm vắng quá, sâu mênh mang cơ hồ từ lâu đã ngun ngút sâu đến thế. Bâng quơ vài tiếng chim từ qui vẳng về da diết. Làng mạc tĩnh mịch làm tôi thoáng nghĩ đến chốn ốc đảo không người. Nơi này có lẽ dễ dàng cho những bí mật cần cất dấu bởi sự quạnh hiu đến ghê người.

04/10/2023 lúc 15:19
C
hiến tranh thật lạnh lùng khác nào lưỡi gươm sắc bén. Công việc của nó là sát hại. Nó cần chi biết ai đã cầm nó trong tay. Quân bạc ác cướp được nó thì máu chảy đầu rơi, người nhân tình buộc phải dùng nó chăng? Cốt chỉ khiến nó trở thành vô dụng. Những con người tấm lòng chỉ ưa điều thiện, chẳng ai muốn có nó. Vũ Một, Đinh Hào… cũng vậy, họ sinh ra là để mưu cầu sự sống bình yên. Tại sao họ lại bàn nhau bày trận trên mảnh đất đồng quê? Tại sao cha mẹ, vợ con, đồng bào, đồng chí thảy đều đồng tình, sẵn sàng thực hành mệnh lệnh ban ra của họ?
Sau hơn một tháng bao vây đồn Lễ Tiến, Đinh Hào nhận lệnh Ngô Tử Đồng rút ấn bộ đội lên núi im lặng. Du kích ba xã do Vũ Một thống nhất chỉ huy, chỉ để lại số nhỏ, thỉnh thoảng giật vài quả mìn, đì đẹt mấy phát súng trường như trước đây. Giữa khi ấy, ở Bắc Quảng Trị, Nam Quảng Bình, quân ta đánh rất mạnh. Trung đoàn Mười tám cùng bộ đội địa phương huyện Lệ Thuỷ vây riết đồn Vạn Xuân. Bọn Âu Phi và lính bảo an từ Đông Hải, Hoà Luật nam tiếp viện ứng cứu bị ta phục kích đánh tan. Đồn Vạn Xuân mất. Bọn giặc Lễ Tiến cứ ngỡ lực lượng Việt Minh đã bị điều vào mạn trong nhận nhiệm vụ gì mới chăng. Chúng nống ra thăm dò, Không còn gặp bộ đội, du kích gắt gao như trước nữa. Mỗi ngày chúng một mò ra xa hơn. Hình như có thêm Tây và lính Bảo an từ Mỹ Thanh tăng cường cho chúng. Bộ đội, du kích bắt đầu thực hiện kế hoạch.
...............

04/10/2023 lúc 15:19
T
ừ ngay ba mất chú Ngạc đến thăm luôn. Chú ăn uống cũng dễ. Nhiên dọn gì chú ăn nấy. Chú kì kèo xin Nhiên một tấm ảnh của ba, Nhiên không cho, không vì lí do gì đặc biệt. Một lần sau khi mẹ xây lăng cho ông nội Nhiên khi ấy mẹ đã bảy mươi lăm tuổi, nhắn mấy chú cũng không tới. Xây lăng xong Thi phải vất vả lắm mới tìm được người lên lăng chụp ảnh. Nhiên cho chú Ngạc một tấm. Mẹ gửi thư ra rầy Nhiên về tội cho chú ảnh mà không hỏi ý kiến mẹ. Ban đầu cô ngạc nhiên. Tại sao mẹ lại quan trọng chuyện ấy, ông nội là cha của chú mà. Mẹ bảo chú không hề bén mảng đến khi đang xây lăng, lại còn tưởng Thi là con traiu. Bây giờ chú xin một tấm đi khoe chứ gì?
Cuộc đời sao lại có những người như chú Ngạc – đôi khi Nhiên tự hỏi. Chú là con bà thứ. Ba là con bà đích. Vậy mà chú Ngạc không kế thừa được một chút gì của giòng họ sao? Chú và thím li dị gần mười năm. Chú không về ở nhà, chú đi lang thang ăn nhờ ở đậu. Ai nói gì chú cũng không về. Ngày kị ông nội Nhiên, chỉ mình hai cô cháu với ít bà con. Chú nói với Nhiên chú lên mộ thắp hương, chú sống bằng nghề chữa phép cho người, ai trúng thì lành, rủi ai nấy chịu. Say rượu là căn bệnh lớn nhất chú không chữa được. Mỗi lần có tiền ba Nhiên gửi, chú ăn nhậy một đêm với bạn là hết. Li dị chú không nuôi con. Thím lo nuôi hết đứa này đến đứa khác. Điều kỳ quặc là bị kết tội làm đĩ, ngoại tình, thím vẫn cư xử tốt với bà nội. bà mất, thím chạy ngược chạy xuôi mời thầy, lo đi chợ nấu cỗ bàn. Và Nhiên theo nhận xét khách quan của mình, làm đĩ nuôi con trong giai đoạn năm 1975 chồng đi cải tạo học tập, thím đạp xe mười sáu ki lô mét mọt ngày ra chợ kiếm tiền nuôi đến năm miệng ăn, cũng nên tha thứ........
Hiện tại
26°
Mưa
25/04
25° - 27°
Mưa
26/04
24° - 26°
Mưa
27/04
23° - 26°
Mưa