Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
Có một người đàn bà
Ngồi tựa vào chân trời
Trước mặt chị là biển khơi
Những nụ buồm trắng muốt
Và những cánh hải âu bay quanh đóa mặt trời

04/10/2023 lúc 15:19
Giấc ngủ sóng chao, Cồn Cỏ lắc
Trăng mềm ngọn gió, chiếc nôi buông
Biển ru mắt đảo màu trong vắt
Đêm lọc triều dâng nước đổi luồng

04/10/2023 lúc 15:19
Dòng sông bên lở bên bồi
Sao em đi bên nào cũng lỡ?
Áo mỏng quá, chân thì mềm trước cỏ...
Nên xót xa còn bỏng rát vành mi

04/10/2023 lúc 15:19
Tôi đồng nghĩa
Với ngày đời tất bật
Xin tìm tôi
Nơi có tán cây buông
Tôi đồng nghĩa
Chiếc lá xanh dầu dãi
Lấm láp bão dông, lóng lánh sương chiều

04/10/2023 lúc 15:19
M
ọi lần, khi vợ chồng tôi cãi vã nhau chẳng đi đến đâu, tôi đều giận lẫy bỏ đi khỏi nhà, khi thì bồng con theo, khi thì đi một mình tay không. Và, anh ấy sẽ chạy theo, đến một chỗ vắng vẻ nào đó mới níu kéo năn nỉ, xuống nước xin lỗi. Anh ấy luôn là người nhường nhịn, làm hòa trước. Vậy mà lần này, sau cuộc kình cãi kịch liệt, lời qua tiếng lại có phần động chạm tự ái của nhau, tôi giận muốn khùng lên, bỏ đi khỏi căn nhà đang ấm cúng, nhằm vào lúc chẳng còn bao lâu nữa là bước sang năm mới. Vừa đi, tôi vừa nhìn chừng lại phía sau, hy vọng anh ấy sẽ đuổi theo. Nhưng không, không thấy anh ấy.

04/10/2023 lúc 15:19
M
ười năm là đúng mười năm. Pháp luật thật là sòng phẳng, không thêm, không bớt cho tôi một ngày một giờ nào. Khi tôi cầm tờ giấy phóng thích đi vào phòng giám thị nhà giam, tôi thấy chiếc đồng hồ treo trên tường chỉ đúng 9 giờ 15 phút. Nơi đây họ trao cho tôi một chiếc phong bì lớn, màu giấy úa vàng, bên ngoài phong bì có ghi tên tôi, số tù, ngày vào, ngày ra tù. Tôi mở phong bì ra, chỉ có chiếc đồng hồ quả quýt vỏ mạ vàng, đây là kỷ niệm của người cha thân yêu mà tôi còn giữ được cho tới ngày vào tù. Tôi cầm chiếc đồng hồ lên xem. Ờ kỳ dị thay! Nó cũng dừng lại đúng 9 giờ 15 phút như chiếc đồng hồ quả lắc đang treo trên tường kia.

04/10/2023 lúc 15:19
N
gay từ lúc bước lên tàu nhận ca trực, anh đã để ý tới hai hành khách ngồi ở ghế cuối toa số năm, cạnh buồng trực của anh. Một người phụ nữ chừng ba nhăm tuổi và cậu bé lên mười. Kinh nghiệm bảy năm làm nghề kiểm soát vé đã cho anh biết rằng những vị khách ngồi ở cuối toa thường đi trốn vé. Nói trốn vé cũng chưa phải lắm, vì nếu không có vé thì họ không thể bước lên tàu. Trốn vé ở đây là theo kiểu mua vé đi một ga gần, rồi cứ ngồi nán trên toa đến cuối hành trình.
Anh bốn mươi tuổi, vợ đã ly dị cách đây năm năm. Bây giờ anh sống một mình, công việc kiểm vé trên những chuyến tàu giúp anh bớt cô đơn. Anh trúng tuyển vào làm ở ga tỉnh năm hai mươi lăm tuổi. Lúc đầu anh làm gác ghi ở nhà ga, sau luân chuyển, anh được phân công đi theo tàu với nhiệm vụ kiểm soát vé. Và kể từ lúc có cuộc luân chuyển bất đắc dĩ ấy, vợ anh đã quyết định ly dị. Lý do mà chị vợ đưa ra là không tin được đàn ông nay đây mai đó, lang thang trên những chuyến tàu. Anh một mực phân bua rằng cũng tùy người thôi, có phải tất cả nhân viên đi trên tàu đều lăng nhăng gái gú đâu. Với lại, đây là nhiệm vụ, anh không có quyền thoái thác. Nhưng chị vợ nhất quyết không nghe, bảo, anh ký vào đơn đi, tôi không thể chịu nổi. Chẳng đặng đừng anh phải đưa ra tiếp một lời “cám dỗ”: Làm kiểm vé cũng có thêm chút tiền mà em. Chị trợn mắt lên, tôi không cần tiền, không thèm những đồng tiền nhơ nhớp anh lấy của bọn đi lậu vé. Anh nhắm mắt ký cái roẹt vào đơn. Từ đó anh căm ghét đàn bà, cái giống phụ bạc dễ như trở bàn tay...

04/10/2023 lúc 15:19
T
hiện mơ hồ tinh. Có cái gì rần rần trườn dọc cơ thể, từ bụng lên ngực, lên cổ, một cái gì mềm ấm từng chút từng chút đánh thức dậy râm ran sự hứng khởi của từng tế bào hồi sinh. Cảm giác buông thả dễ chịu. Dường như anh đang ở một cõi nào u u mê mê, không hình hài, không đường nét. Người chìm chìm đắm đắm. Không biết trải qua bao lâu nhưng dần dà trí óc mỏi mệt của Thiện được soi sáng trở lại. Qủa thực có cái vật gì đang trì xiết mơn trớn anh, dịu dàng và ham hố, lúc từ tốn lúc như cuồng loạn cắm móng vuốt vào da thịt anh. Cái gì? Bất giác Thiện rùng mình, hoảng sợ.

04/10/2023 lúc 15:19
1
. Đại quan tổng đốc Hồ Tôn Hiến ngả người trong trướng. Ngài dõi mắt nhìn ra. Bụi mù trăm dặm. Đại quân đã dương cờ, khua trống. Đội kỵ binh đã hàng hàng, lớp lớp cuốn trong bụi mù, lao tới. Nón sắt, giáo trần sáng loáng dưới ánh mặt trời. Đội cận vệ ưỡn ngực, gươm giáo chỉa lên trời tua tủa, khí thế tưng bừng như bức thành đồng tràn vào thế trận.

04/10/2023 lúc 15:19
Những người đàn bà đầu tiên tôi gặp
Những người khổng lồ da ngăm đen, vú nóng
Mắt mỏi mòn xa như sao buồn.

04/10/2023 lúc 15:19
Bỗng nhiên thương từng chiếc lá
Lặng im dưới đất úa tàn
Heo may khiến lòng buốt giá
Ta ngồi nhớ tháng nhớ năm

04/10/2023 lúc 15:19
Tháng chạp đi vào ngõ lá non
Tơ trời quấn quýt hai hàng xoan
Mỗi bình minh dậy rung rinh nắng
Mẹ già nghe ngóng bước chân con.

04/10/2023 lúc 15:19
Đêm giao thừa ở núi
Lặng lẽ bước xuân về
Không rộn ràng pháo nổ
Chẳng rực rỡ mai khoe.

04/10/2023 lúc 15:19
Tuổi quê hương từ mùa thu dựng nước
Đất với người đang độ trẻ trung
Hạt nắng Ba Đình trong ngôi sao Tổ Quốc
Đã thành bông trĩu hạt chín vàng...

04/10/2023 lúc 15:19
Chuyện kể rằng tên gọi Thung Trăng đã có từ lâu lắm. Đó là một cái thung lũng hẹp và nông nhưng tuyệt đẹp. Đẹp bởi màu đất bazan tươi rói pha lẫn màu cát vàng hườm. Nước từ khe Mội Trong vươn mình qua Thung Trăng để đi về phía bể. Ngặt nỗi cứ đến giữa chừng dòng nước bỗng dưng mất hút nhường chỗ đất mịn màng và mát dịu cho lũ trẻ chúng tôi chơi đùa...

04/10/2023 lúc 15:19
Ở quê tôi có con đường Nam Bộ
Nối hai dòng Hồ Xá - Sa Lung
Con đường ngắn chỉ vài ba cây số
Mà người đi cứ ngỡ đến vô cùng...

04/10/2023 lúc 15:19
Ngoài kia, sông ấy là tôi đấy
Cái im mai phủ dáng tôi nằm
Xin hất ngược bóng trời đen láy
Lên non Hồng nắng nhạt ngờ trăng...

04/10/2023 lúc 15:19
T
hương xuống xe ở ngã ba Cao Sơn, còn mười phút đi bộ nữa là về đến nhà. Tuy rất nhớ bố nhưng thấy trời còn sớm nên cô không dám về nhà ngay. Thương không muốn mọi người nhận ra mình trong bộ dạng thế này . Rẽ vội xuống công viên Hòn Hai, cô đến gốc dừa sát mép nước ngồi xuống, mắt đăm đăm nhìn ra mặt vịnh. Trời lặng gió nhưng mặt biển vẫn chao đảo đung đưa vì luôn có những con tàu chạy qua khuấy động...
Hiện tại
26°
Mưa
26/04
25° - 27°
Mưa
27/04
24° - 26°
Mưa
28/04
23° - 26°
Mưa