Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
H
ai người dẫn nhau ra vườn chúng tôi đi dưới tán lá nhãn dày và tối, trời không sao và trăng chưa lên. Tôi tính chờ trăng lên, sẽ tỏ tình. Tỏ tình dưới ánh tăng thơ mộng biết bao! Trăng sắp lên rồi, một vùng trời phương Đông đầy mây đen như tấm màn bằng chì nhớm dần lên. Mặt trăng biển to tròn và lúc mới cất mình rời khỏi mặt biển còn chìm trong một vùng không khí dày đặc làm cho nó mờ đi sậm màu trông như cái mâm đồng rỉ sét. Ánh sáng trăng chưa chiếu tới chỗ Thuận ngồi. Tôi đợi cho đến lúc ánh trăng đong đưa tren áo nàng tôi sẽ tỏ tình. Lần này nhất quyết tôi tỏ tình. Thế nhưng khi bóng trăng đã vờn trên áo nàng, tôi vẫn chưa biết phải bắt đầu ra sao? Nàng ngồi yên lặng, áo nàng chìm trong bóng trăng bóng lá trông như con báo hoa ngồi rình tôi như rình con mồi. Cũng may, vừa lúc đó Thuận đứng lên, hỏi bằng cái giọng Huế lờ lợ nghe như muối trộn đường:
- Anh uống chi?
Tôi hỏi quán em có gì? Nàng nói:
- Đủ thứ, cà phê, nước ngọt, rượu...
Tôi ngh nói rượu có thể làm cho người ta can đảm, việc gì cũng dám làm, lên rừng thấy hổ coi như con chó nhà, xuống biển gặp cá xà cá mập coi như con cá thu cá ngừ, chẳng sợ sệt gì cả? Tôi nhất quyết sẽ uống cho đến khi nào thấy việc nói ba chữ “Anh yêu em” không còn là việc khó khăn ghê gớm nữa. Tôi hỏi...

04/10/2023 lúc 15:19
Thằng bé ấy xuất hiện ở nhà tôi hôm đầu cũng bình thường như bao nhiêu đứa trẻ khác, chẳng có gì đặc biệt ở một lớp học bán trú. Vào buổi trưa hàng ngày, cứ sau giờ học chính ở lớp một tốp trẻ con lại kéo về nhà tôi, ăn cơm, ngủ trưa một lúc và buổi chiều con gái tôi lại giảng dạy và cho chúng làm bài tập trên những bộ bàn ghế nhựa con bày trong phòng khi chăn gối ngủ vừa dọn đi...

04/10/2023 lúc 15:19
Mùa thu hẹn ta về Hà Nội
Ta ham chơi quên cả lối về
Một mình phiêu lãng miền sơn cước
Ta cùng trăng cụng chén sơn khê

04/10/2023 lúc 15:19
Những cánh cò bay về đâu
Ru tuổi thơ nơi viễn xứ
Chiều không còn trẻ nữa
Mẹ bước chân qua hai cánh đồng.
Nội tất tả gánh gồng
Chiếc nón bốn mùa không che nổi mái đầu tóc bạc
Đêm đêm thiết thao tiếng vạc
Bay ngang bầu trời con ngỡ bình yên….

04/10/2023 lúc 15:19
Đ
êm, xung quanh vắng lặng. Chẳng biết gió từ đâu kéo đến thổi ù...ù, nghe cứ như là tiếng gầm rú của các loài ma quái trong truyện cổ tích mà bà vẫn thường kể cho tôi nghe khi bà còn sống. Và mưa bắt đầu rơi nhỏ, rồi dần dần lớn. Những tia chớp lóe lên sáng trưng rồi chợt tắt, trời giận dữ gầm gừ, gió nổi cơn cuồng nộ, chỉ có đất hiền lành đang lắng đợi, chuẩn bị đón nhận hết những ụ nước từ trời trút xuống và sẵn sàng giao nộp tất cả những gì gió cần cuốn đi. Tôi nằm quấn tròn trong tấm chăn bông, kéo nó đắp đến tận cổ. Bỗng dưng tôi chợt nhớ về mẹ, về ba, về những lời căn dặn trước khi ba và mẹ đi công tác xa. Rằng ở nhà phải nghe lời chị Hương, gắng học. Ở lớp, ở trường phải biết nghe lời thầy cô giáo, thương yêu, giúp đỡ những bạn nghèo, những bạn học kém hơn mình. Đừng ỷ như thế này thế kia mà xem thường chúng bạn...Ôi thôi một nghìn lẻ một lời căn dặn. Xua đi những nỗi nhớ về bà, về ba, về mẹ. Tôi nhắm mắt, lắng hồn gắng chìm sâu vào giấc ngủ, mặc kệ gió mưa, trời đất bất hòa. Xen lẫn trong tiếng mưa gió ầm ì dường như có ai gọi cửa, tôi chăm chú lắng nghe, tiếng gọi nghe rất gần, mà cũng rất xa. Nửa như van xin, nửa như thúc giục, lại đầy rụt rè. Tôi cố nằm im nghe ngóng “cho tôi vào nhà với, có ai ở trong nhà không?! Cho tôi vào nhà với”... Tiếng gọi mỗi lúc một yếu dần rồi tắt hẳn. Tôi chợt mỉm cười cho cái đầu quá tưởng tượng của mình nó luôn phịa ra không biết bao nhiêu cảnh sống lầm than, nghèo hèn...

04/10/2023 lúc 15:19
Những lúc gần nhau sao không là mãi mãi
T
rời cứ ngày nắng đêm mưa, thời tiết thay đổi nhanh đến khó chịu. Tôi ngồi trong phòng viết thư cho Hương. Bên ngoài mưa ầm ĩ. Nước mưa bắn li ti qua cửa sổ nghe lành lạnh. Lá thư viết nửa lòe nhòe vết mực ướt. Không phải đâu Hương ạ, mình đang khóc đấy. Chiều nay vừa bị mẹ mắng: Con gái gì mà mặt mũi lúc nào cũng khó đăm đăm. Khổ thế đấy. Đâu có phải là rầu rĩ gì, chỉ là không thích cười thôi.
Về nhà nhận thư, viết thư đôi khi cũng là cái thú. Khi trở về bạn bè đưa tiễn cũng không nghĩ là thật sự chia tay. Hà Nội loang loáng ánh đèn đêm. Lòng tôi một thoáng ngậm ngùi. Ánh mắt Hải nhàn nhạt không biết vui hay buồn. Tôi quay mặt tránh một tiếng thở dài, bỏ lại sau lưng mình năm năm đại học. Tôi đi mười tám trở về hai mươi ba. Năm năm. Chả trách phố nhà thay đổi quá nhiều, chứ đừng nói đến lòng người.
Châu định thế nào? Về trong ấy thật à? Hương hỏi như không tin. Cũng chẳng biết thế nào nữa. Cái lúc này chưa thể nói trước được gì cho chắc chắn. Đứa sinh viên nào tốt nghiệp xong mà chả mơ ở lại thủ đô. Hà Nội ơi một trái tim hồng mà. Nhưng chuyện được hay không đâu ai tự quyết định được. Mẹ bảo học xong cứ về nhà đã con...

04/10/2023 lúc 15:19
Trong các bảo tàng, người xem không được sờ vào hiện vật
Nhưng kể cả ở bảo tàng lớn nhất, những cổ vật cũng bị đánh cắp
Thậm chí có bức tranh trưng bày như kiệt tác lại là bản sao
Tôi thấy thế giới này là bảo tàng lớn nhất.

04/10/2023 lúc 15:19
Dẫu nắng dẫu mưa
Ta vẫn đi vê trên con đường
gập ghềnh
khúc khuỷu
chỉ vừa lối chân

04/10/2023 lúc 15:19
Con trẻ hỏi bi bô
Ba trở về đơn vị
Sao không như mọi khi
Ba bùi ngùi bên mẹ

04/10/2023 lúc 15:19
Có thể anh chỉ là cơn mơ của em
thoắt ập đến
thoắt biến đi
em không kịp hiểu ra làm sao nữa.
Có thể anh chỉ là cơn mơ của em

04/10/2023 lúc 15:19
Tôi ngớ ngẩn nhặt nắng chiều mùa hạ
Thả vào thơ làm quà tặng cho người
Tôi vớ vẩn nhặt sắc màu của lá
Thả vào hồn cùng khát vọng xa xôi

04/10/2023 lúc 15:19
Đ
ể cho mới mẻ, ông Khiên sớt thức ăn thừa của mình sang cái đĩa ngay dưới đáy tô. Một ít thịt mầu nâu nâu ông nhá ra từ khúc xương nom cũng bắt mắt khi lẫn lộn với mấy cọng bánh phở trắng vòng vèo. Đoạn ông lôi con Miêu từ túi áo bành tô ra. "Meo... meo... meo...! ", con mèo bây giờ mới kêu lúc đã trụ bốn cái chân lên mặt bàn. Nó nhìn vào đĩa thức ăn, rồi nhìn ông bằng cặp mắt của hai viên bi ve mới rửa. "Meo... meo..."
- Ăn đi! - Ông Khiên khẽ nói và ấn cái đầu "liễu yếu đào tơ" của con Miêu vào đĩa thức ăn.

04/10/2023 lúc 15:19
N
gười đàn ông tần ngần định đưa tay lên nhấn vào cái nút nhỏ mầu đỏ gắn trên trụ cổng sắt, nghĩ sao lại buông thõng tay xuống. Rút mảnh giấy gấp tư trong túi áo, anh nhìn vào con số và tên đường, đúng đây rồi nhưng ngôi nhà to lớn làm anh ngại ngần. Nắng bắt đầu lên cao làm bỏng rát hai vai, lưng áo đổ mồ hôi dán sát vào da làm anh có cảm giác bức bối, một cơn gió thổi qua mang theo vị mặn của muối. Anh nghĩ, biển đang ở gần đâu đây. Anh quay người bước men theo hàng rào ngôi nhà, khác với cái cổng to xây kiên cố, hàng rào chỉ xây đến ngang lưng, những cọc sắt nhọn dường như đã mục nát, cái còn cái mất ngã nghiêng xiêu vẹo, khu vườn bên trong xanh um, tĩnh lặng như tờ, cách biệt với xung quanh. Bóng một người đàn bà mặc áo tím thoáng qua mấy bụi hoa nhài rồi mất hút không kịp để anh lên tiếng gọi. Tiếng lách cách nơi cánh cổng làm anh quay lại. Một bà già dáng người thấp nhỏ đang cố kéo sợi dây xích với cái khóa to đùng.

04/10/2023 lúc 15:19
M
ột buổi chiều mùa đông không mưa, trời đất ướt sũng lạnh lẽo, cảnh vật chìm trong màu xám tro. Tôi đứng ở phi trường Nha Trang nhìn những chiếc phi cơ quân sự cất cánh thổi về phía sau làn hơi mờ mờ như sương, cuồn cuộn rất mạnh làm cho hàng dương liễu ở xa rung rinh và nhoà đi. Mặt trời ở đâu đó về phía Tây, hay núp sau tầng mây xốp và dày đùn lên lớp lớp ngợp chân trời. Tôi ngỏ ý lo sợ chuyến bay bị huỷ bỏ. Có hành khách nói: "Máy bay vẫn lên xuống đó không thấy sao?" Lại có người thay tôi cãi lại: " Ðó là máy bay quân sự, giông tố người ta cũng phải lên đường làm nhiệm vụ". Hành khách lớn tuổi nói: "Số phận cả, hoặc người ta huỷ chuyến bay, hoặc cứ bay để gặp nạn, ai mà biết?" Có người nào đó đứng gần quầy vé nói: "Ðã gọi là số phận thì chẳng lẽ mấy chục người cùng chuyến bay đều giống nhau cả sao?" Ông già khi nãy nói: "Trường hợp nhiều người cùng hưởng phúc hay cùng lâm nạn, người ta gọi là cọng nghiệp…" Về sau tôi nghĩ chẳng phải thế, cùng chuyến bay nhưng mỗi người một số phận. Ðây chỉ là chuyến bay ngắn ngủi nhưng lại mở ra câu chuyện rất dài, nhiều năm sau vẫn còn làm tôi băn khoăn.

04/10/2023 lúc 15:19
Đ
ôi bàn tay của Hằng buốt lạnh, giống như vừa mới lấy ra từ một tảng băng, khi xe đưa em vào phòng cấp cứu của bệnh viện. Những viên thuốc trắng, nhỏ lăn tròn khi bàn chân người đụng vào vương vãi khắp nơi, trong căn phòng nhỏ em thuê trên lầu hai của căn nhà này. Tiếng hú của chiếc xe cấp cứu bệnh viện không làm cho dòng xe chen đẩy trước mặt giãn ra. Mọi người nào có biết Hằng đang đánh đu với số mệnh trong chiếc xe che kín này? Tôi chồm người ôm lấy Hằng, như có thể truyền được cho em một chút hơi ấm trong thân thể mình. Dường như những giọt nước mắt đang lăn tròn trên gương mặt tôi, chúng tự do trào ra.

04/10/2023 lúc 15:19
Suối La La trườn như một con trăn
Chở ký ức chiến tranh ra biển lớn
Đường số Chín uốn mềm như lụa mởn
Cột tình tôi về Lao Bảo trưa nay

04/10/2023 lúc 15:19
M
ãi rồi, những con cò không bay về ban cò lả nữa… Những cánh Hiếu Điển không bay về cù lao Hòa Bình – trong một công viên đổi tên đã hơn một lần nữa... Tôi nhớ, thèm, rồi khát được nghe một tiếng chim. Tiếng chim hót, rúc, gù, hay một chút chiêm chiếp thôi cũng được. Nỗi khát thèm như lửa, như tôi uống nhầm phải nước thuốc phát xiết, nạo, bào cháy trong lòng tôi.
Thì một thằng đàn em – lính trong tiểu đội xưa – đến. Nó dốc ngược túi hết, đổ ra cả một đống chi sẻ, đầy một rá vo gạo kim loại của vợ tôi. Những tua lông tơ dinh dính, những vệt màu còn độ nhễu, thắm tươi. Nó cười hê hê, dạy vợ tôi vặt lông và bảo tôi: “Sọ chim sẻ giòn hết tầm sông núi. Óc chim sẻ lợi cho sự viết văn, cho thứ thần kinh lấy đêm làm ngày của anh lắm đấy. Nhá tơ đi… bố ạ!”

04/10/2023 lúc 15:19
Hoa lau thả mây trôi trắng ven đường
Mây phơ phất quét vào tôi dịu mát
Mây của cỏ cây ùa lên từ đất
Tôi đang cầm bông lai trên tay
Hiện tại
26°
Mưa
26/04
25° - 27°
Mưa
27/04
24° - 26°
Mưa
28/04
23° - 26°
Mưa