Văn học nước ngoài Truyện ngắn Thơ Nói gần nói xa Trang viết học đường Âm nhạc
19/10/2023 lúc 08:40

04/10/2023 lúc 15:19
N
ắng quẳng vào phỏng ả một chút hơi ấm. Ă tỉnh hẳn. Vừa trằn khỏi giường, ả nghĩ xem hôm nay sẽ làm gì. Chẳng làm gì cả. Nhưng ít ra cũng xem xét mọi thứ.
Ả đi nhanh ra nhà sau, dán mắt vào khe cửa. Con Tí giúp việc vẫn đang nằm trên giường, mắt mở to nhìn chằm chằm bầy nhện trên trần nhà. Bầy nhện mơ mộng đung đưa trên những tấm mạng. Vài con khoái chí chọc ghẹo nhau. A, con bé này sướng thật. Ả đấm cửa thùm thụp. Con Tí hốt hoảng bật dậy như bị điện giật, lật đật ra mở cửa.

04/10/2023 lúc 15:19
Con nhìn ảnh cha trước lúc sang xuân
Sáu năm rồi ánh mắt cha vẫn sáng
Trên ngực cha 40 tuổi Đảng
Nhớ ngày xưa cha cưỡi ngựa hồng
Phi dọc bờ biển đông
Dựng cơ sở từ Thái Lai, đến làng Thử Luật
Khởi nghĩa cướp chính quyền
Bọn hương lý đổ nhào xuống đất

04/10/2023 lúc 15:19
Tôi cùng em theo nỗi nhớ trở về
Thăm quê hương một ngày tháng bảy
Ngọn gió nồm thương người xa chạy lại
Thổi từng hồi dịu bớt nóng miền Trung

04/10/2023 lúc 15:19
Bó hương trên tay bốc lửa
Nắng gió lào dội lửa
Lòng tôi giá băng
Trưa thập những nghĩa trang Trường Sơn
Gió quăng quật ngọn rừng gầm rú
Bạt ngàn gió - bạt ngàn bia mộ

04/10/2023 lúc 15:19
Em òa đến như ánh trăng, như hoa hồng, cỏ dại
Ném vào anh tia cực tím mong manh
Bắn vào anh những viên đạn vô tình
Anh nhận cả. Tạ ơn em. Anh nhận!

04/10/2023 lúc 15:19
L
âu lắm rồi chị mới lại có cảm giác hồi hộp, thấp thỏm khi có người mời đi xem biểu diễn nghệ thuật. Cũng lâu lắm rồi chị mới đến rạp. Ngày hai buổi đi làm, tối về, nhiều khi chẳng còn tỉnh táo để xem hết những phim, kịch trên ti -vi, có dại mới bỏ tiền mua vé đi xem. Vậy mà hôm nay chị đã nhận lời, hối hả và cả như bối rối chuẩn bị bữa ăn tối để kịp giờ. Nào phải người tình cũ hay mấy "sếp" thường buông lời cợt nhả, liếc mắt đưa tình với chị khi men bia bốc bừng khuôn mặt mua vé mời chị. Hồi trưa, từ cơ quan, Nga - con gái chị gọi điện về, giọng hớn hở:
- Mẹ ơi! Tối nay con mua được vé xem xiế rồi! Mẹ làm sao cho ăn cơm sớm...

04/10/2023 lúc 15:19
M
ột tay ôm thương binh, Phương trườn đi từng đoạn, trời nắng oi ả, cái nắng mùa khô hầu như muốn thiêu đốt từng hồi, lòng Phương như có những mũi kim đâm đau nhói. Nghĩ đến sự sống của đồng đội, anh quên hết mệt nhọc gắng trườn đi thật nhanh giữa đồng ruộng gồ ghề. Anh động viên Bình:
- Cố gắng chịu đau nhé, sắp đến rồi.

04/10/2023 lúc 15:19
Tôi tự hỏi
Trên đời này
Nếu không có em?
Cánh buồm nâu có còn lặng gió
Con nai vàng có còn gặm cỏ
Và mảnh trăng rằm còn vằng vặc trời Thu?

04/10/2023 lúc 15:19
Em là nữ hoàng của đám trẻ lên năm, lên bảy.
T.Ng.
Em rẽ lối đưa anh về quá khứ
Tuổi mười ba anh ngỡ đã mất rồi
Thảm cỏ xanh non rợn lòng nhức nhối
Bãi ngô chiều lững thững nước sông trôi.

04/10/2023 lúc 15:19
Mây vần lên ở cuối chân trời
Biết trong ấy mùa mưa đã đến
Ngoài biển vẫn một vùng quang vắng
Ước lưng trời dù một áng mây qua.

04/10/2023 lúc 15:19
Hồ Gươm
Như khoảng trời riêng
Nước xanh như ngọc- gươm thiêng bao đời
Hồ Gươm
Liễu rũ, hoa cười
Nâng tà áo mỏng- vẫy người thướt tha

04/10/2023 lúc 15:19
N
ửa đêm, không ngủ được, tôi thức dậy mày mò tìm công tắc điện không ra, ngồi thầm trong bóng tối mà pha trà. Cũng may nhờ ánh trăng đêm mờ mờ xuyên qua lớp kính cửa sổ ngay đầu giường tôi chiếu vào có thể giúp tôi tìm ra bình trà. Trong im ắng của đêm, tiếng máy lạnh chao những vòng nhanh, phát ra những âm thanh ro ró. Buổi tối trước khi đi ngủ, Đức dặn tôi phải bật máy hết tốc độ, vì đây là lần đầu tiên cậu ta ở khách sạn, lại được ở phòng có máy lạnh, nên phải tận hưởng. Rõ là hai thằng khùng, hơi lạnh đọng thành giọt trên cửa kính, lạnh chẳng khác nào ở Đà Lạt vào đông. “Như vậy ngủ mới đã anh à!”.

04/10/2023 lúc 15:19
K
hi tình yêu không còn là tình yêu nữa thì nó trở nên cái gì? Tùng hỏi Hảo như vậy khi hai đứa ngồi trên kẻ đá ngó ra biển. Tôi nghe Hảo ngáp một tiếng, hơi hám có vẻ chán chường. Thôi đi ông, cứ hỏi đi hỏi lại câu đó hoài.
Trời đã sập tối rồi nên cả Tùng lẫn Hảo không hay biết có tôi ngồi ở đây, gọn thon lỏn trong chiếc ghế đá dưới gốc dừa. Tôi ngồi nhấm nháp gói đậu phụng da cá mua ở quầy bách hóa góc ngã tư đường. Gói đậu phụng không còn giòn nữa và tôi nhai chúng theo quán tính mà chẳng có cảm gì ngoài chuyện nhai để giết thời gian.

04/10/2023 lúc 15:19
Cũng mùa thơm quen thuộc đồng bằng
Rơm quấn bàn chân khi tôi vào xóm
Sâu thóc vàng. Đàn gà vàng. Trưa nắng
Con bò vàng nghiền bóng lá đung đưa

04/10/2023 lúc 15:19
Xuân đã về đêm xanh, đêm xanh
Em lững thững giữa mênh mông trời đất
Đêm nay bao người đi hái lộc
Em cũng hái cho mình chút hy vọng mai sau

04/10/2023 lúc 15:19
Tôi đứng trước nghĩa trang liệt sĩ
Những nấm mồ xếp đều bên nhau
Như những phím chiếc dương cầm của đất
Rung lên bao âm thanh lặng thầm không tắt
Chỉ trái tim người mới nghe được mà thôi

04/10/2023 lúc 15:19
T
ôi có ông bạn họa sí tính nết đến buồn cười. Lão hay khóc. Hễ gặp bạn bè nói chuyện, câu nào đó gây xúc động là lão khóc ngay liền. Buồn quá lão khóc. Vui quá lão cũng khóc. Lão khóc với cả những điều mà không thể ai khóc được. Ví như chuyện gặp một em bé bán kem ngoài đường. Chuyện thấy một cô gái ngoài công viên vô tình làm nát một bông hoa hoặc biết tin Nhà hát xây không đúng kiểu cách... Những chuyện như vậy trong cuộc sống hàng ngày nhan nhản ra chẳng có gì gây xúc động ghê gớm cả thế mà lão cũng khóc được. Mà khóc thật, khóc như mưa lũ.

04/10/2023 lúc 15:19
T
ôi yêu nàng từ phút đầu tiên dù nàng có phần lớn tuổi.
Nàng là học trò của tôi, một học trò chăm chỉ làm tôi đến khổ sở nếu ngày nào đó nàng đi muộn hay vắng mặt. Nàng không hề biết tôi yêu nàng đến thế nên vô tư kể cho tôi nghe về người chồng tuy không đẹp trai nhưng chiều vợ, về hai đứa con gái dễ thương. Nàng hay nói đùa “Số mình không được làm bà nội”. Dưới đôi mắt nàng, tôi như chú cún con trong sự âu yếm của con gái nàng
Hiện tại
26°
Mưa
26/04
25° - 27°
Mưa
27/04
24° - 26°
Mưa
28/04
23° - 26°
Mưa