Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Quảng Trị 15/04/2026 Danh sách tạp chí Hotline: 02333 852 458 Đặt báo Giới thiệu tạp chí

Tìm kiếm trên website chúng tôi

X

Truyện ngắn

Hoa hồng mùa Vu Lan

16/08/2022 lúc 10:53

Thi nhân

07/10/2021 lúc 10:07






B





à chủ quầy sách béo phục phịch. Nếu bà ngồi, người ta sẽ tưởng bà không thể đứng được, càng không thể đi được vì chính sức nặng của bà. Không thèm nhìn khách, bà vừa lục lọi cái gì đó dưới hộc bàn, hỏi trống không:
- Bán sách?
Người đàn ông đứng ngoài quầy, đối diện bà, có một cơ thể đối lập: Gầy nhẵng. Đầu dài. Thân dài. Tay chân dài. Rất có thể người ta nghĩ rằng anh  thuộc loại “Dài lưng tốn vải, ăn no lại nằm”, khó tin rằng anh là một thợ nề. Nghe hỏi: “Bán sách?” anh ngạc nhiên. Anh đã nói gì đâu? Túi sách nặng, kè kè bên hông, sách chưa lôi ra khỏi bao.
Dạ!
Thơ?
Dạ, thơ!
Lại thơ. Nhà thơ làm thơ. Nhạc sĩ, họa sĩ làm thơ. Nông dân làm thơ. Bà bán nước mắm, chị bán thịt heo làm thơ. Người người làm thơ, nhà nhà làm thơ. Thơ đầy trời đầy đất. Chẳng ai mua, chẳng ai đọc...

Thực hay mơ?

07/10/2021 lúc 10:07






D





ù người người thường đóng cửa bảo nhau: cha mẹ sinh con trời sinh tính, tâm tình nàng lại có phần tương đồng với cái tên bố mẹ gửi trao: Mơ. Quả vậy, từ nhỏ đến lớn, nàng vốn dĩ đã yêu mơ mộng.
Ngày bé, nàng nghĩ ra những người bạn nhỏ, sống riêng trong thế giới của mình. Từ chú gấu Misa chuyên rơm rớm nước mắt nếu không được thường xuyên quan tâm ẵm bồng cho đến cô bạn thân – chẳng bao giờ lớn lên – Mị.
Mãi đến khi gia đình chuyển nhà, nàng buồn bã khóc lóc mãi cả nhà mới vỡ lẽ ra làm gì có cô bé hàng xóm nào tên Mị trong lời kể của con gái suốt ngày qua bên nhà cùng nhau chơi trò búp bê.
Tuổi biết yêu biết nhớ, giấc mộng về một chàng hoàng tử ghé thăm nàng đều đặn. Mỗi sáng hễ mở mắt ra thì chàng biến mất. Cả ngày nàng tiu nghỉu, bồn chồn. Nàng mong thời gian trôi mau mau, đêm nhanh nhanh ghé đến để khuya về nàng lại thiếp đi trong cơn mơ có chàng lần nữa. Trong giấc mơ ấy nàng là công chúa Mộng Mơ, sánh vai cùng chàng hoàng tử của vương quốc Ảo Ảnh.
Sau cùng nàng gặp anh, không phải trong mơ mà qua lời giới thiệu của người họ hàng. Anh tên Thực, cái tên phần nào nói lên con người vậy...

Lạc

07/10/2021 lúc 10:07






M





ặt lão có màu da chì còn xung quanh khóe mắt có màu đồng nát. Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt lão, tôi sợ!
Tôi đi ngang qua đó mỗi trưa còn lão thì mắc võng nằm. Tôi nhìn xéo qua, hai cái đinh to tướng được đóng vào thân cây rồi đập cong trơ lại để lão mắc võng. Từ chỗ đóng đinh nhựa cây bạch đàn chảy ra tựa như là máu. Điều đó khiến tôi sợ!
Ở cạnh đó bức tường tủn mũn kiểu như tái mặt khi mỗi ngày nhìn lão. Bức tường cũng sợ!
Con đường ở đó rộng chừng mười hai mét, đường đầy lá bạch đàn, bao thuốc lá nằm dẹp lép và đường có nhiều bơm kim tiêm vứt ngổn ngang. Ở cây bạch đàn lão nằm cũng có mấy cái bơm kim tiêm đã được sử dụng cắm vào đó. Ở chỗ kim tiêm cắm vào máu cây bạch đàn trào ra, ai cũng sợ!
Nhưng có một thằng nhỏ không sợ. Nó chừng sáu bảy tuổi, mặt mày cũng đáng yêu. Nó đi chân trần đến bên lão, nó nằm vắt vẻo lên võng cùng lão rồi nó cười khi thụt vào nách lão. Nó không sợ!
Chẳng có buổi trưa nào tôi không đi qua nơi đó, cũng như lão nằm đó mỗi ngày, cũng như cảm giác về lão trong tôi không đổi. Trưa nay tôi nhìn lão, vì lão đã ngủ say. Ở bờ môi của lão có một màu xanh xám kỳ lạ. Tôi không nghĩ là có nhiều màu như thế trên khuôn mặt của một con người. Tôi không đoán được lão bao nhiêu tuổi. Có ai đoán được tuổi của con tắc kè hoa đâu. Ở ngực lão có mấy hình xăm kiểu như người ta mô phỏng về một thế giới tâm linh huyền bí. Giữa ngực có hình Pharaon, bắp chân của lão có xăm mấy từ Hán, có lẽ lão là người Hoa...

Những bậc thang màu trắng

07/10/2021 lúc 10:07






N





àng ngồi nơi cầu thang, bậc thứ hai từ dưới lên, chân để chạm xuống nền, tay trái vòng ôm bụng, tay phải chống cằm. Ở tư thế ấy, có vẻ như nàng nửa đang suy nghĩ, nửa lại thong thả. Những bậc thang màu đá trắng lạnh toát trong đêm. Trăng ngoài cửa sổ hắt vào, đổ một ít ánh sáng lên phía sau chỗ nàng ngồi, chính xác là trăng quệt một vệt chéo băng qua bốn bậc thang ở giữa. Và cũng nhờ có trăng, nên nàng bớt thấy cô đơn ngay trong căn nhà của mình. Hôm nay nàng chở bé Mầm đi chơi công viên suốt chiều, về đến nhà, ăn cơm xong là Mầm ngủ say giấc. Chỉ còn nàng, một mình nàng thức với ánh trăng đang đổ vệt trên cầu thang trắng.
Ngôi nhà xây cách đây ba năm, màu sơn tường vẫn còn mới, chỉ có một góc phía sau do ẩm nên có đám xỉ xanh nhạt. Nhưng chẳng ai để ý. Cái khiến người ta để ý nhất khi bước vào nhà là cầu thang. Màu trắng. Có người nói màu ấy sạch sẽ, có người lại không thích, bảo màu trắng buồn. Song, với nàng thì màu trắng tượng trưng cho sự thánh thiện. Và nàng có thói quen ngồi nơi thềm cầu thang ấy. Cũng vì sở thích của nàng nên chồng mới đồng ý xây cầu thang, chứ thực ra nó là phần thừa trong căn nhà một tầng này. Nàng nói với chồng, thì cứ xây sẵn cái cầu thang, để khi nào có tiền làm thêm tầng hai luôn. Đằng nào mình chả phải lên lầu, khi con nó lớn. Xây sẵn cái cầu thang để đặt cái tiền đề như thế mà phấn đấu lên được lầu...

Những mảnh vỡ

07/10/2021 lúc 10:07






Đ





êm đã khuya, nó một mình ra chỗ giếng nước, cởi từng chiếc cúc áo, thận trọng, nâng niu. Treo chiếc áo con mỏng dính lên cái cọc có chiếc đinh rỉ, nó nhìn xuống ngực mình, ngắm nghía, thẹn thùng. Ánh trăng hắt vào làm da nó trắng ngần, mát rượi. Nó sờ sờ, nắn nắn, ấn ấn rồi đan chéo hai tay choàng lên vai. Một làn gió thoảng qua làm nó rùng mình. Nó gài áo lại, chiếc áo con vẫn treo ở đấy. Nó đến ngồi lên chiếc chõng tre, bên cạnh giậu quỳnh đang nở hoa trắng tinh khiết rung rinh dưới ánh trăng vằng vặc. Chốc chốc nó lại nhìn xuống, lấy tay kéo áo bó sát vào người. Thì ra thân hình nó đã bắt đầu có những đường cong. Nó ngại.
Chiều hôm đó, nó thấy ngực căng cứng, tựa như muốn nứt ra. Nó chạy nhanh về nhà, nó muốn xin mẹ mua cho một cái áo ngực mới – thứ mà mẹ nó gọi là xu chiêng. Không rõ mẹ nó đi đâu, mãi đến tối mịt mới về. Thấy vợ vừa dừng xe, đầu tóc bù xù, mệt mỏi, dượng nó vụt ngay khỏi chõng tre, đá chiếc xe đạp đổ cái rầm. Mẹ nó nói đứt từng hơi, giọng run run:
- Bố thằng Quân làm gì vậy? Con lợn nái chết rồi, em chở con lợn chạy vù ra lò lợn ông Ba bán rẻ. Em sợ để lâu thì cho không người ta cũng chẳng thèm nên...
- Mẹ kiếp! Sao không nói sớm... Nhưng sao lại chết? Mỗi việc chăm con lợn mà cũng không xong. Đúng là vô dụng hết cả mà. Lảm nhảm một hồi lâu dượng lại xách áo đi, đến tận khuya mới về, mài rựa ken két rồi lăn ra giường nằm ngủ.
Con lợn chết, con gà bị mất trộm, thằng Quân bị ốm…, tất cả đều đổ lên đầu mẹ nó. Nhiều lần nó chứng kiến dượng nó chửi mẹ nó là con đàn bà thối, con mẹ giẻ rách làm hại đời tao. Khi nào cũng thấy mẹ nó câm lặng, cắn răng chịu đựng...

Mưa giăng núi Mục

07/10/2021 lúc 10:07







C





uối cùng, tôi cũng được về nhà, sau sáu năm trồng “cỏ”. Sáu năm với sáu lần nhìn thấy ánh mặt trời. Tôi đã phải bỏ ra hai năm tiền công để tự chuộc mình ra để trở về với nàng. Trước khi rời cái thung lũng quái quỷ- nơi mà không có hạt nắng nào đủ sức len vào ấy, tôi nhìn lại những đóa hoa anh túc. Những sắc tím huế, trắng bong, đỏ đắm quyện vào nhau, đẹp như tranh Van Gogh.
Chưa vội về nhà, tôi hẹn Nương ở bãi Dưới. Nàng vẫn đeo chiếc vòng ngọc men xanh cổ xưa ấy. Nàng xòe đôi bàn tay ra, chiếc nhẫn nơi ngón áp út lấp lánh dưới ánh mặt trời. Đó là chiếc nhẫn trơn bằng vàng ta của mẹ tôi. Trước khi mất, bà tháo ra, đặt vào lòng tay tôi, thằng bé mười tuổi. Thời nay, chẳng ai còn đeo loại nhẫn này. Cổ quái nhất cũng là loại nhẫn vàng đúc kiểu vương miện, có đính hạt đá to. Tôi nhớ nàng từng đeo chiếc nhẫn của mẹ tôi, nhưng ở ngón giữa kia. Tôi cầm ngón tay trống không lên. Nương khóc nức nở “Giá như, anh về sớm hơn”.
   
Đó là một sự trùng hợp không như mong muốn. Cha tôi thật có phúc, hai đời vợ nhưng chỉ cần một chiếc nhẫn cưới. “Em nói rằng mình gom góp tiền, mua lấy chiếc nhẫn cũ này để làm hồi môn. Ông cứ tưởng anh đã bán chiếc nhẫn, cứ xuýt xoa “Châu về Hợp Phố”. Dù sao đó cũng là kỷ vật một thời của mẹ anh và ông. Nhưng sự tái hợp của hai chiếc nhẫn, lại thật tai hại, với anh”, Nương lại khóc, nước mắt nàng tuôn rơi trên áo lụa, thành những vệt thẫm màu như con sông mùa cạn. Giờ nàng là mẹ kế của tôi, và có thể sẽ thành mẹ của các em tôi. Rồi chúng tôi sẽ cùng sống sung túc dưới một mái nhà. Dù phải chi đến hai năm tiền công để được giải thoát, tôi vẫn sở hữu một con số khổng lồ. Tôi gạt những giọt nước mắt hèn yếu. “Thôi! Nương về trước đi. Dù sao cũng không ai biết chuyện của chúng ta. Hãy đưa chúng vào lãng quên. Nếu cha tôi biết, ông cũng chẳng sung sướng gì”...

Người đàn bà ấy…

07/10/2021 lúc 10:07






C





hỉ cần nhìn thật kỹ vào khuôn mặt ả, cái mặt nhòn nhọn, với đôi con mắt ánh lên cái nhìn thăm thẳm, bướng bỉnh, cũng đủ biết ả là người chanh chua, hàm hồ. Cả xóm này không ai lạ gì tính nết của ả. Một ngày mà ả không gây gỗ với ai đó, là hình như ả ăn không ngon ngủ không yên. Một ngày mà ả không mở miệng chửi vu vơ một lần, là hình như ngày đó ả không chịu nổi. Bất kể chuyện gì ả cũng có thể chửi được. Có những việc hết sức nhỏ nhặt như con gà, con lợn hàng xóm, lỡ qua bươi móc vườn nhà ả, ả cũng chửi. Mà ả chửi thì độc địa và sâu cay lắm! Có khi ả còn lôi cả ông bà ông vải nhà người ta lên nữa. Khi chửi tiếng ả cứ sa sả như hắt nước vào mặt người ta vậy. Người bị ả chửi khó chịu đã đành, mà đến cả người nghe cũng không sao chịu nổi. Ai cũng có cảm giác như là ả đang chửi mình vậy. Thì mới hôm kia đấy thôi. Chỉ vì mấy bông hoa mẩu đơn nhà ả không biết bị ai ngắt mất, thế là ả lúc phát hiện ra chửi. Chao, ả chửi như mưa như gió. Chửi như không còn biết giữ mồm giữ miệng là gì nữa. “Tiên sư bố thằng nào, con nào, hái trộm hoa nhà bà. Hoa nhà bà trồng ra chứ đâu phải mọc hoang mà chúng mày muốn hái là hái. Chúng mày hái hoa nhà bà về để thắp hương cho cố tổ, ông bà, cha mẹ chúng mày à? Cha mẹ chúng mày có chết, thì chúng mày lên chợ mà mua, chứ sao lại hái hoa của bà…”. Đấy! Ả luôn chửi vu vơ như thế! Kỳ thực mấy bông hoa đó cũng chỉ hoa ở hàng rào, mấy đứa trẻ chăn trâu đi ngang qua, thấy đẹp thì tắt mắt hái chơi.
        Nhà ả sát với nhà tôi. Thế mới rầy rà to. Mỗi lần nghe tiếng ả gióng lên từ bên ấy, thì bên này, tai tôi cũng như ù đi. Không còn biết phân biệt đâu là âm thanh gì nữa. Nhất là những lúc tôi đang viết lách gì đấy. Những lúc ấy tôi không còn làm được gì nữa, không còn viết được gì nữa. Thần kinh tôi như bị tê liệt hoàn toàn. Tôi quẳng bút đứng dậy, nhìn sang nhà ả mà lòng đầy căm giận. Có người khuyên tôi, nên sang tận nhà góp ý với ả. Còn như không nghe thì cứ đưa ra giữa làng giữa xóm nhờ…can thiệp. Tôi cũng đã mấy lần lựa lời nói với ả. Có lúc gần như cầu xin ả. Rồi cũng có lúc không chịu được, tôi đã nổi nóng, to tiếng quát nạt ả. Nhưng rút cục tôi đã không làm gì được ả. Không những tôi, mà cả xóm này cũng không ai làm gì được ả. Có mấy lần, trong các cuộc họp xóm, người ta đã đưa chuyện này ra kiểm điểm. Ả vâng vâng, dạ dạ, hứa sẽ sửa, nhưng rồi đâu lại hoàn đấy. Ả chửi cứ chửi, người nghe cứ nghe. Và nó đã gần như một thói quen mà ả không thể bỏ được...

Những ngày xưa thật đẹp

07/10/2021 lúc 10:07






M





ạ kêu tôi lấy cái chổi tàu cau quét lại mấy liếp nhà. Mạng nhện giăng đầy và mấy cái lá khô lạc từ mùa hè năm trước còn nằm chỏng chơ trên những thanh gỗ như đưa võng. Tôi cười, gần hết một năm, nay lại lấy chổi quét mái nhà. Đứa con trai như tôi cũng bê bối không kém. Quanh đi quẩn lại gần hết một năm, tiết trời đang ấm dần. Tôi dựng chổi nhìn ra vườn trong cái nắng yếu ớt của những ngày lập xuân, hàng cau im phăng phắc và thẳng tắp đến không ngờ. Hàng cau đã được hơn mười năm, tôi trồng cho cha ăn quả. Cha ăn có hai mùa rồi đi xa hun hút. Để ánh mắt mạ dài ra, mỏi mòn. Để thằng con trai như tôi đến mùa trông tết. Tết về chưa cha?
Buổi sáng hôm đó ánh nhìn mạ mắc lại nơi tấm ảnh cha. Tôi biết, trên đời này nếu có người đàn bà yêu chồng mình nhất đó là mạ. Mãi sau này tôi đi tìm người con gái như vậy về chung chăn sẽ gối. Thằng bạn tôi cười, tầm phào, lật cuốn cổ tích ra. Người ngày xưa khác người nay khác, con gái bây giờ có trình độ rồi không sống như ngày xưa nữa đâu. Và tôi nheo mắt bước qua cầu trong những ngày giáp tết. Ngày tết tôi trồng một cây non lên mảnh đời của mình. Tôi chăm chút, yêu thương và tiến đi chậm rãi. Trên con đường hạnh phúc có cả những niềm đau.
Mạ hay nhắc tôi thay lư hương nhớ để lại một phần ba cát. Đó là cái cốt cách xưa của ông bà để lại cho con cháu từ ngàn năm. Con đổ trụi coi như toi đời đó. Tôi cười, bao giờ nghe mạ nhắc tôi, tôi đều cười. Mạ nói mi in cha mi mần chi cũng cho qua chuyện. Rồi mạ kể chuyện hai người yêu nhau ra sao, chỗ cha nhờ mạ kỳ lưng bên con sông mùa nước thu trong vắt. Kỳ lưng cho cha lần đó rồi mạ về làm dâu nhà này. Năm đó mạ mười tám tuổi, má hồng xinh tươi. Mạ lấy cha người ta đàm chuyện con Thu đẹp mà ham giàu lấy chồng trẹo mắt, cha lấy mạ người ta nhởn nhơ cười lấy người ở về mần vợ rứa bây. Cũng năm đó mạ sinh con đầu lòng, rồi cha giang rộng cánh tay. Mấy anh em tôi nằm thừa ra hai bên chiếu, cha thỏa nguyện yên lòng với một đàn con. Phải chi bây giờ sinh con kiểu đó vướng víu đủ điều và nuôi ăn không nổi. Hồi đó, ăn chi cũng được, mặc chi cũng được, đắp chi cũng được. Đói khổ thương nhau, chăn đắp chung nghe hơi ấm của người!...

Chùm truyện ngắn mi ni

07/10/2021 lúc 10:07






G





iữa buổi chợ trưa, mưa lép nhép, gió lạnh se se, tê cóng. Hầu hết những người đàn bà đi chợ đều lom khom như muốn thu mình lại để tránh rét. Một thằng bé gầy gò, áo quần phong phanh, chân trần bê bết đất. Nó đi ăn xin, hết chìa tay qua người này lại chìa tay qua người khác. Rét quá, không ai chú ý tới nó.
Thằng bé ăn mày nhìn thấy một bà già lưng còng, chống gậy, cũng áo quần phong phanh như nó, cũng chân trần nhem nhuốc đất như nó. Nó chìa tay về phía bà:
- Thưa bà, con đói!
Bà già rướn cặp mắt kèm nhèm nhìn nó. Bà ngạc nhiên, một đời bà chỉ biết xin người, sao lại có người xin bà? Nhìn thằng bé gầy còm, run run, bà lần gấu áo, mò hai túi, cuối cùng cũng tìm được năm trăm đồng. Tờ bạc nhăn nheo, được vo tròn lại ý chừng cho dễ cất giấu. Bà đưa cho thằng bé và nói trong hơi lạnh, giọng run run.
- Phải xin thêm ngàn rưỡi nữa mới đủ mua một chiếc bánh mì con ạ.
Thằng bé vòng hai tay trước ngực:
- Con cảm ơn bà.
Vừa quay lại nó nhìn thấy một người béo mập ăn mặc sang trọng, ấm áp trong bộ bành tô lông thú. Cùng đi với ông có một người đàn bà cũng béo mập và sang trọng như thế. Thằng bé chìa tay ra...

Nước chảy…

07/10/2021 lúc 10:07






N





ăm ấy, có một người đàn bà góa chồng sống vật vờ trong một ngôi nhà gỗ, lợp tranh cỏ nằm nép dưới chân một ngọn núi đá. Một con suối bắt nguồn từ đâu đó trong lòng núi, lượn vòng vèo, rồi như kiệt sức đổ òa xuống bãi sỏi trắng sau làng. Tiếng nước chảy róc rách, đều đều, miệt mài một cách nín nhịn từ bao giờ và cứ kéo dài biền biệt.
Người đàn bà vừa trải qua bao nhiêu năm, không nhớ nổi, thứ công việc chăm sóc người chồng bán thân bất toại, đơn điệu, lặp đi, lặp lại như một lập trình của số phận. Buổi sáng, thức dậy đặt bàn tay lên ngực chồng để nhận biết có còn nhịp tim. Đỡ chồng dậy đi vệ sinh. Rửa mặt, thay quần áo cho chồng. Sau đó, xuống bếp chuẩn bị buổi sáng. Thức ăn khô nhưng mềm. Người đàn bà bón cho chồng ăn trong im lặng. Đến lượt chị tắm giặt, quét dọn trong nhà, ngoài cửa.  Rồi dắt cái xe đạp cọc cạch ra sân, đi đến Trung tâm thú y Thị trấn Cẩm. Chị làm cái việc dán nhãn giấy lên lọ thủy tinh. Nhãn thuốc độc to bằng nửa bàn tay, chữ đen, có đường gạch chéo màu đỏ. Nhãn thuốc bổ chữ xanh, viền nâu… Ban đêm là những giấc ngủ chập chờn, những cơn giật mình, những cơn rối loạn thần kinh…
Mọi chuyện kết thúc trong nước mắt và những tiếng thở dài. Chồng người đàn bà ấy chết. Đám tang diễn ra đầu tháng bảy, mưa sùi sụt và gió lạnh u u lẫn tiếng nước chảy trên núi đá. Những người thân thích nhà chồng cởi bỏ khăn tang phủ trắng một góc bàn thờ cạnh bức hình viền đen bốn phía, rồi biến mất vào mưa. Họ vội về trước khi trời tối. Đường quê, tối trời không thể đi nổi vì những gập ghềnh và quanh co.
Tiếp đó là những ngày tạnh ráo, nhưng bầu trời vẫn lùng nhùng mây đen. Người đàn bà đứng bên cửa sổ nhìn lên núi đá. Chị thấy dòng suối trắng xóa run rẩy giữa vách núi xám và nghe tiếng nước róc rách đều đều, miệt mài… Rồi chị đi ra ngõ nhìn dọc theo con đường dẫn tới cơ quan cũ, nơi suốt ngày lanh canh tiếng chai lọ thủy tinh va nhau. Chị đã không được trở lại đó nữa. Tháng ngày chị túc trực bên chồng thành cái lý lẽ cho người ta bắt chị thôi việc. Vườn xén đến mảnh cuối cùng để bán lấy tiền thuốc thang, chi tiêu. Còn mỗi ngôi nhà nhỏ và một lối ngõ hẹp ra đường làng...

Con búp bê gỗ

07/10/2021 lúc 10:07






H





ồi nhỏ, tôi và gia đình sống ở quê ngoại nằm bên bờ sông Hậu - miền đất có tôm cá nhiều, đồng ruộng thì xanh um. Có lẽ, đó là nơi mà tôi nghĩ là đẹp nhứt mà mình đã từng đến. Nó không có gì đặc biệt lắm, chỉ là một cù lao nhỏ bình thường, nhưng sao tôi lại thấy nó quan trọng trong đời mình. Lật lại những trang kí ức tuổi thơ, hình ảnh quê ngoại có dòng sông dài cứ tới mùa nước nổi - một cụm từ thân yêu và quen thuộc của vùng quê miền Nam - thì cái con sông ấy cứ đỏ ngầu, cuồn cuộn chảy, cuốn theo bao nhiêu bông lục bình trôi tím cả mặt sông. Cứ mỗi buổi chiều, khi ánh nắng vàng úa vừa trải trên một vùng xa thăm thẳm thì tôi lại ra bờ ruộng, mặc cho những ngọn cỏ cao nghều quấn quít lấy mình, đùa giỡn. Nhiều hôm nước lên, tôi cùng lũ trẻ trong làng xắn quần lội xuống sình chơi, rồi ngồi trông những đám mây hồng nghiêng nghiêng trên bầu trời. Ở miền quê đó có cánh đồng rộng, có đôi trâu nhởn nhơ gặm cỏ, có đàn có trắng, có bông sen hồng… Và đặc biệt, ở nơi đó tôi có một người bà.
Bà của tôi, quanh năm lam lũ, tất bật, đầu trần chân đất suốt ngày lặn lội ngoài đồng, bươn chải để nuôi gia đình. Bà hiền lắm, năm nay ngoài sáu mươi, dáng người nhỏ gầy nhưng nhìn còn rất khỏe. Gương mặt bà đã hằn lên những nếp nhăn, tóc cũng bạc gần hết mái đầu. Bà rất yêu thương tôi, tuy tôi là con gái nhưng bà thương hơn cả những đứa cháu trai con của các cậu trong nhà, tôi muốn gì bà cũng chìu hết. Tình cảm của bà dành cho tôi rất bình dị, mà cũng rất cao cả. Tôi chưa bao giờ quên được những điều ấy...

Một ngày nắng ấm

07/10/2021 lúc 10:07

Màn đêm nhão ra trong hỗn loạn. Mụ Thìn cầm cây đèn pin đỏ tù mù vừa pha vừa chửi: "Đồ chó! Sao có thể cẩu con Vầm của tao đi. Tao già đến độ ni rồi không có tiếng hắn sủa mần răng tao sống nổi?" Trời ơi tức quá! Tức đến nỗi mụ vớ được tên cẩu tặc đó thì mụ sẽ tru lên rồi lao vào để cào cấu hắn cho hả giận...

Thấy hiu hiu gió

07/10/2021 lúc 10:07






M





ột chuyến đi cam tâm trong những ngày rét đậm, gió bấc thổi như lá mía cắt vào mặt, và mưa cứ lai rai, lòe nhòe suốt mấy ngày không ngớt. Đấy là chưa nói đến chuyện con đường trục đất đỏ nhão nhoẹt lúc nào cũng có thể đưa cả chiếc xe bốn chỗ ngồi trôi tuột xuống vệ đường, và nếu điều đó xẩy ra thì tôi chỉ còn nước kêu trời.
        Ai cũng can gián tôi thôi đừng đi vì cái lí do lãng xẹt, khánh thành một nhà văn hóa cấp xóm.
Xin nhắc lại là nhà văn hóa cấp xóm chứ không phải cấp thôn. Ngay bản thân tôi khi nhận giấy mời cũng có sự nhầm lẫn. Từ trước tới nay tôi  nhớ là mình đã từng chỉ đạo quy hoạch xây dựng các tụ điểm văn hóa cấp cơ sở là thôn. Trong hệ thống hành chính hiện tại thì thôn được coi là "cánh tay nối dài" của chính quyền xã, là cái điểm chót cùng của cái thân hành chính dài ngoẵng từ Trung ương đến cơ sở. Ngay cả khi đã bước chân vào cái rạp che trước sân ngôi nhà tường gạch, mái tôn rộng chừng 70 mét vuông (chỉ bằng một phòng khách của những ngôi nhà khá giả trong tỉnh lị), tôi hỏi cậu cán bộ xóm là nhà nước có hỗ trợ 50% kinh phí như quy định của Hội đồng nhân dân tỉnh không, cậu ta nói không, tôi đã rất lấy làm thắc mắc định bụng khi về tỉnh sẽ hỏi lại… Về sau mới nhớ ra, đây là Nhà văn hóa cấp xóm, mà trong đề án xây dựng thiết chế văn hóa cơ sở trước đây Hội đồng nhân dân phê chuẩn để hỗ trợ đầu tư theo phương châm nhà nước và nhân dân cùng làm là 50-50 chỉ có từ cấp thôn trở lên...

Trận đánh cuối cùng

07/10/2021 lúc 10:07






T





ất cả đều nghĩ rằng, đó là trận đánh cuối cùng, kết thúc hai cuộc kháng chiến kéo dài non ba mươi năm. Đến bảy giờ sáng ngày mai, 28/1/1973, ở miền Bắc, miền Nam bọn trẻ đến trường như thường lệ và nghe cô giáo công bố: Từ hôm nay, hai lăm tháng chạp, bắt đầu kỳ nghỉ tết Quý Sửu. Chúng sẽ a lên sung sướng. Bản tin thời sự sáu giờ sáng của cả hai đài Hà Nội và Sài Gòn sẽ công bố tin sốt dẻo: Một giờ nữa, bảy giờ sáng (đầu giờ thìn) Hiệp định Pari có hiệu lực, súng sẽ không nổ nữa, người sẽ không chết nữa.
Vâng! Hiệp định Pari về lập lại hòa bình ở Việt Nam được thông báo rành rẽ trên các kênh thông tin đại chúng. Tất cả đội viên của đại đội Tăng - Thiết giáp chốt giữ cảng Cửa Việt đều biết, rằng, chỉ mười lăm giờ nữa, ai ngã xuống thì chết hẳn, ai sống sót thì sống mãi. Lúc ấy mọi người đều yên trí là sẽ còn sống lâu lắm. Vì, thực ra, đa số họ, mỗi người mới đội trên đầu có hai mươi cái xuân xanh.
Còn bây giờ là 16 giờ ngày 27/1/1973 trên bãi cát nam Cửa Việt...

Huyết đao

07/10/2021 lúc 10:07






C





huyện kể rằng hơn trăm năm trước ở Động Hương xảy ra trận chiến giữa một cận thần của nhà vua và tên giang hồ khát máu. Một cuộc chiến long trời lở đất mà người đời sau vẫn nhìn thấy dấu vết. Hắn hạ gục cận thần nhà vua và lấy đi số châu báu nơi cận thần trông giữ. Bây giờ đã một trăm năm sau, chuyện đó đã trở thành giai thoại ở miền rừng vào mỗi đêm mưa bên ánh lửa bập bùng. Còn ở miền xuôi, người ta đi lùng sục thanh kiếm của người cận thần đó, thanh Huyết Đao. Đó là thanh báu kiếm mà kẻ khát máu đã bán đi cùng số châu báu đó, nó lưu lạc giữa nhân gian. Cụ thể ở đâu? Ai biết! Biết chắc chết quá vì người ta cũng nói, ai phát hiện ra thanh Huyết Đao là đi đời cả họ. Chỉ khi cầm đao mà không biết đó là đao thì mọi thứ yên bình. Chuyện về thanh đao khi nó rỉ máu nên mới có tên là Huyết Đao. Chuyện về người ăn cam ở Động Hương mà không xin phép thần mới lăn đùng ra chết… Nhiều chuyện lạ lắm! Kể cả người cận vệ của nhà vua, khi chết rồi vẫn đứng trơ trơ. Về sau dân núi Hương kể họ vào trong động và nhìn thấy bộ xương đứng sừng sững. Bây giờ có còn không? Ai biết! Biết chắc chết quá vì người nhìn thấy bộ xương đó mấy ngày sau đã bất đắc kỳ tử. Chết mà như người ta đi ngao du âm phủ chơi vậy nên ai cũng sợ, ai cũng không dám mó men đến động mặc dù ở đó có cả một vườn cam sai quả, cam vua ngọt đến chết người...

Phố cây bàng

07/10/2021 lúc 10:07






N





ằm bên sông Thạch Hãn, thị xã Quảng Trị ngày ấy hiền hòa, nhỏ nhắn như bàn tay con gái. Mỗi lần ra đường mọi người đều chào hỏi nhau. Trên những con đường nhỏ có nhiều bóng cây xanh. Chung quanh nhà tôi là hàng cây muối trắng với những chùm hoa nhỏ màu trăng trắng, mùa trái chín, vô số các chú chào mào cổ đỏ về ríu rít, lủng la lủng lẳng bu đầy ăn trái chín, có lẽ không bao giờ có thể gặp lại hình ảnh một rừng chào mào trên cây nhiều đến thế. Khó quên được vì đó là niềm vui của tuổi nhỏ hàng năm chờ đợi mùa chim về, hay tại biết không bao giờ tìm lại được cái cảm giác nao nức ấy, hoặc tự sau này ở các thành phố chim không dám trở về. Xen kẽ, là những hàng cây vông đồng cao vút đầy gai nhọn, trái khô rụng xuống ngày thơ bé làm những bánh xe nhỏ chạy khắp phố thị. Bên sông, hàng phượng vĩ đổ lửa rạo rực như chưa bao giờ đỏ như thế mang theo những mùa hè phẳng lặng yên ả trôi theo dòng sông mùa nước cạn để bọn trẻ nhỏ lội qua sông quậy phá vườn bắp, bãi dưa phía bên kia bờ cát...

Bạn văn

07/10/2021 lúc 10:07

- Ngày mai, mẹ con bà chăn bò để tôi đi công chuyện nha.
Vừa buông bát xuống mâm, chưa kịp cầm tăm thì lão Choẽ dắng vậy. Bà Choẽ đang và dở miếng cơm, tròn mắt:
- Ông đi đâu?
- Lên tỉnh!
- Lên tỉnh? Bà Choẽ nhồm nhoàm hỏi lại.
- Tôi lên hội Văn nghệ có tí việc - Lão Choẽ gật đầu và nói rõ hơn.
- Lên nhận nhuận bút hả ông?
Bà Choẽ mắt sáng lên. Lão Choẽ xạm mặt lại:
- Lâu nay có đếch báo nào in mà nhuận với chả bút.
- Hay nhận đầu tư? Cuối năm là họ hay chia đầu tư lắm. Ông nhanh chân lên mà kiếm lấy mấy triệu về cho mẹ con tôi nhờ.
- Khổ quá! Làm gì đã đầu tư đâu mà đầu tư!
- Hay ông đi nhận giải thưởng? Cuối năm người ta cũng hay chia, hay phát giải thưởng lắm. Mấy bài thơ của ông thể nào cũng được giải. Ông nhớ mang tiền về cho mẹ con tôi đấy. Công khai tài chính nha...


 
 

Muôn nẻo gập ghềnh

07/10/2021 lúc 10:07






T





hế đấy! Mấy anh em nhà em có cái tên ngược hoàn toàn với tính cách. Ông anh họ con bà bác tên là Keo tính tình phóng khoáng. Một chú em tên Nghiêm, nghiêm thì ít mà nghỉ thì nhiều. Còn em là Đông nhưng lại rất xuân.
Gặp anh, em mừng lắm! Bây giờ già rồi la cà quán xá để nói chứ ăn được bao nhiêu. Hôm nay anh đi cả ngày với em, chi phí em lo. Cái chính là bác nghe em kể về đời em và trao đổi đôi chút về thơ. Cuộc sống trong này sôi động khác với cách sống trầm lặng ngoài ta. Ở tổ thơ Xóm Chợ của các bác hàng tháng có uống bia và đọc thơ. Còn trong này vừa uống bia vừa bàn công việc chứ cứ đọc xong mấy bài thì thời cơ đã “Vẫy tay, vẫy tay chào nhau” rồi.
- Hay ta về nhà chú cho nó lành
- Ấy chớ! Khi em “Ôn nghèo, kể khổ” thì con nó bảo: Ba cứ kể chuyện cổ tích làm gì. Có lúc nó lại hỏi: Thơ là phải có vần có điệu phải không ba? Em bảo: Để nghiên cứu, trả lời sau. Con ơi! Bố đã nói thế thì cứ dài cổ mà chờ nhé! Vì trả lời thế nào được hả anh? Và trong mắt của bọn nhỏ thì thơ nào có ích chi? Ấy là tại nó chưa biết nhờ bài thơ của Vương Trọng mà mộ của Nguyễn Du mới được khang trang. Nhờ một bài thơ của tổ thơ Xóm Chợ mà mộ của bà bác em tức là mẹ của anh Keo đấy, mỗi khi lễ tết lại được phủ đầy hoa. Còn cái chuyện sao lại như vậy thì từ từ sẽ rõ...

« 4445464748 »

Tạp chí số cũ
Câu chuyện du lịch
tư tưởng Hồ Chí Minh

Thời tiết

Quảng Trị

Hiện tại

26°

Mưa

16/04

25° - 27°

Mưa

17/04

24° - 26°

Mưa

18/04

23° - 26°

Mưa

Nguồn: Weathers Underground