
16/08/2022 lúc 10:53

07/10/2021 lúc 10:07
B
óng chiều chạng vạng thoi thóp những tia nắng lởn vởn giữa đám mây đang dần đen kịt lại. Gió nổi lên chạy ào ào qua hàng tre, xô nghiêng những tàu lá chuối sẫm đen cuối vườn.
Chị kéo mép tấm chăn che kín đầu võng cho Duyên, ngẩng lên đưa hai chiếc áo đi mưa đã được gói gọn và chiếc đèn pin cho anh rồi giục:
- Thôi , đi nhanh nhanh lên kẻo trời sắp mưa rồi, nhỡ đẻ ra giữa đường thì khổ thân nó.
Chồng chị và chú em rể gò lưng đẩy hai chiếc xe đạp, giữa buộc cái đòn cáng võng đưa Duyên ra trạm y tế xã. Cả ngày nay Duyên vật vã đau đẻ ở nhà mà không ai biết. Hai vợ chồng chị đi câu mực ngoài biển, mãi khi mặt trời khuất sau động cát mới trở mũi thuyền vào đất liền.Về đến đầu làng nghe thằng cháu con chị gái của anh bảo cô Duyên đau bụng kêu la dữ lắm, hai người ba chân bốn cẳng chạy vội về, chưa kịp tắm rửa gì vì phải vội lo sửa soạn đưa Duyên đi ra trạm y tế xã...

07/10/2021 lúc 10:07
…C
ó lẽ vì quá khuya, trời se lạnh, lại thêm nơi phố cổ có lệnh cấm xe cộ đi lại từ chập tối, nên lúc này đường xá heo hắt chăng?
Từ mấy năm trước để bảo tồn phổ cổ, phát triển du lịch, chính quyền thành phố đã tạo dựng chợ đêm những mong mang lại được đời sống phồn vinh cho phố cổ.
Nghe nói đông vui được tuần đầu, nhưng chỉ chon von ở mỗi khu chợ Đồng Xuân. Còn ở các phố khác nhà nhà như lúc này Hoàng thấy: đóng cửa cài then im ỉm. Đã thế lại còn mất điện.
Phố xá thời hiện đại, khi đêm xuống mà không một âm thanh điện tử, không một tiếng còi xe máy, ô tô; lịm tắt mọi ánh sáng mầu mè của đèn hoa chăng kết như lúc này đây thì cũng chẳng khác làng quê thời trung cổ, thâm u và quạnh quẽ.
Bao sắc màu sơn phủ mặt tiền nhà phố, mọi khi rực rỡ dưới ánh sáng điện các màu, giờ đây bị cõi đêm đen thăm thẳm nuốt mất chỉ còn lại nhoè nhoẹt hai gam màu nhờ nhờ-đen kịt. Huống hồ phố cổ bao đời không hề được nâng cấp; lúc này mọi hình dạng phố xá đều phô ra chẳng còn gì che đậy: những căn nhà ống hẹp lép thấp thểnh đua chen trên những vỉa hè mấp mô thòi thụt, cố khoe những mặt tiền bé xíu manh mún; những mái ngói tuỳ tiện nhấp nhô.
Phố xá phía trước càng đi càng tối thui. Đâu đó hình như có thoáng thấy bóng người lẻn lút trong bóng tối, dáng vẻ khuất tất, băng biến ngay vào một trong những cái ngách nhỏ. Những cái ngách nhỏ xíu mà ban ngày lẩn mình cùng các cửa hiệu khác, thoảng trông ta tưởng nó cũng là cửa nhà. Cánh cửa theo lối cổ có thể dỡ rời ra được...

07/10/2021 lúc 10:07
- V
ĩnh! Mẹ nói lần thứ mấy rồi?
- Mẹ sai anh Vinh đi đi. Lúc chiều con đi mua rượu rồi.
- Thằng Vinh mắc làm gà.
- Nhưng con sợ…ma.
- Ma quỷ mô sẵn mà sợ.
Tôi chối vậy, vì đang máu xem truyền hình trực tiếp Xuân. Mà cũng sợ ma thật. Từ nhỏ, tôi chưa bao giờ ra khỏi nhà vào buổi tối.
Xa xa vọng lại tiếng chiêng tiếng trống từ các nhà thờ họ. Tiếng chiêng ở đây không giống trong các lễ hội cồng chiêng của Tây nguyên, mà nó có chút gì đó như thôi thúc, hồi hộp hơn…
- Có đi không thì bảo? Giao thừa sắp đến nơi rồi. Tiếng mẹ dưới bếp vọng lên.
Giao thừa! Chỉ có tám ký tự thôi mà sao nghe bồi hồi, háo hức. Giao thừa là sự giao thoa giữa đất trời, giữa cái cũ và cái mới; là sự giao hòa cõi buồn và vui, riêng và chung. Cảm giác lâng lâng khi bài hát Happy new year cất lên do chính hai cô gái trong ban nhạc Abba thể hiện...

07/10/2021 lúc 10:07
Mưa như roi quất vào mặt. Lúc lên con dốc trên đường đến chùa Phật Tích, Xuyến lảo đảo tưởng chừng không cầm vững tay lái chiếc xe máy. Mưa ràn rụa trên mắt, con đường trước mặt mờ đi, mưa chảy xuyên qua áo mưa, đẫm lớp đồ lót mỏng manh, thấm vào đến tận da thịt. Thoáng chốc Xuyến chùn lại...

07/10/2021 lúc 10:07
K
hác hẳn với tâm trạng chần chừ khó chịu có phần sợ sệt khi chuẩn bị đến một ngõ ngách phố phường hoặc một khu tập thể chung cư nào đó, buổi hẹn vào sẫm chiều thu của Tiến sỹ- Bác sỹ- Chủ nhiệm đem đến cho tôi mấy cái dễ chịu. Nắng vàng se lạnh buổi chiều cuối năm gợi những gì sâu thẳm của xứ Bắc. Tiếng rõ ràng đầu dây nói: “Mời anh đến ngõ Giếng. Hai số nhà chẵn bên phải. Có giàn trầu phía trước”. Chú Duy trợ lý của tôi chuẩn bị xe cộ hành lý cũng như lây sự dễ chịu. Chẳng có gì, nhưng tâm trạng cả hai rất khó tả, như chuẩn bị để vào trận, vào Thành Cổ, lại nao nao như đi thăm đồng đội, như tìm về một mảnh đất chiến trường, một khu nghĩa trang. Những giàn trầu ngõ Giếng, đến tên phố Tác Đông vừa mộc vừa bác học mà ngay như tôi và chú Duy học hành viết lách làm ra vẻ thế mà cũng chẳng biết gốc tích của nó thế nào… Chú Duy bảo: “Cũng là ngõ chùa đấy anh ạ. Hồi trước em quen những mấy cô”. Đó là thời trước và giữa chiến tranh...

07/10/2021 lúc 10:07
Ố
m đau là cái vận cái hạn cái tai cái hoạ của con người. Ốm đau còn là lúc con người ta phải chịu cái khổ cái nhục nữa kia. Miền nhận ra điều ấy vì Miền bị tai nạn xe máy, nằm một chỗ cả tháng nay rồi. Nằm một chỗ, chịu đau đớn vì cái chân què đã khổ. Vậy mà Miền có được yên thân đâu! Thằng Dóm, thằng cháu gọi Miền là cô, nghịch như quỷ sứ nhà trời, có lúc nào để cho Miền được yên. Thế là cực chẳng đã, Miền đành phải cất tiếng kêu rên: Dóm ơi! Tao đau đầu nhức óc quá rồi. Mày có thương tao lấy một tí không? Nhưng, kêu rên thế chứ có ông đùng bà đoàng quát tháo nữa thì cũng như nước đổ đầu vịt thôi. Thằng Dóm nó có nghe thấy đâu. Mà có nghe thấy nó cũng giả tảng không biết hoặc dạ, vâng lấy lệ thôi. Nó cứ đá bóng bình bịch ở ngay cái sân cạnh buồng Miền nằm. Nó còn rủ thêm bọn trẻ con hàng xóm tới chia đôi bên để đá. Đá chán nó mới nghỉ. Nghỉ nó mới mò vào nhà phanh ngực, bật quạt máy. Dóm ơi, cô đang gai cả người đây, mày cho quạt đứng yên và bật số nhỏ đi. Đáp lời Miền, nó cười hì rồi nhón một quả cam trên cái bàn cạnh giường Miền nằm. Miền bảo nó. Quà cô Luận bác sĩ bạn cô gửi cho cô đấy. Cháu ăn đi, rồi ra cất quần áo phơi. Chiều tắt nắng là có hơi sương rồi. Cất quần áo xong thì đem bài tập ra mà làm. Cô giáo bảo tiếng Anh học đến bài chín rồi mà mày chỉ biết mỗi chữ No là không. Bố mày mà biết thì mày chết đòn đấy!...

07/10/2021 lúc 10:07
T
rước ngày lên đường vào tổng đội thanh niên xung phong - Tơ kể cho tôi nghe- em có mái tóc đẹp tuyệt chị ơi! Tóc em từ nhỏ được gội bằng bồ kết nên lúc nào cũng óng mượt như tên em vậy. Tóc đã dày lại mượt và mau dài trông thấy, dáng người thanh mãnh và có chiều cao lý tưởng của người phụ nữ Việt Nam, mặt trái xoan, môi đỏ thắm, phảng phất một chút hồng nhan làm cho mẹ lo lắng. Mẹ sợ con gái mẹ "hồng nhan bạc phận" chị nờ! Mẹ bảo ngày xưa trong nhà có con gái đẹp ra đường là phải bịt mặt hoặc lấy bùn ao quệt lên trên mặt để thần si tình nhìn thấy bỏ qua ... "Thần linh mà cũng ghê hả mẹ?" em ngạc nhiên hỏi. Mẹ trả lời "ừ"! Thần cũng như đám người trần gian, hám gái ấy mà". Chị biết không? - tơ nói mà như hoài niệm mình về kỷ niệm ngày xưa - Tóc em lúc nào cũng thơm hương bồ kết. Mẹ em kể, hồi mẹ còn nhỏ, tóc rối quanh năm; Qua mỗi lần sinh nở, tóc càng rụng thêm. Thế rồi bỗng dưng bên chái nhà có một cây bồ kết - chắc chim đưa về, bổng nhiên mọc lên và nó lớn nhanh như thổi. Chỉ sau vìa năm, cành nào cũng nặng từng chùm quả chín; rồi khô, mẹ lấy cây sào khèo xuống vừa dùng, vừa bán, vừa cho. Tóc mẹ hết rối, trở nên óng mượt...
Tơ vừa kể vừa khúc khích cười; nụ cười đối với nó hình như đã gắn chặt trên môi với một chiếc răng khểnh nữa chìm nửa hở bên khoé má đồng tiền. Câu chuyện của nó lúc nào cũng bắt đầu từ tuổi mười lăm làm cho tôi phải phì cười.
- Mày làm như chỉ mình mày trên thế gian này có tuổi mười lăm không bằng...

07/10/2021 lúc 10:07
E
m nhỏ tuổi hơn tô nhiều. Nói chính xác hơn em thua tô tới mười tuổi, cá tuổi chênh lệch giữa vợ và chồng đối với xã hội không có gì là ghê gớm, nhưng thực ra đó là một khoảng cách suy nghĩ, một khoảng cách của sở thích của hai lứa tuổi khác nhau. Bởi có thể vì yêu tô, cho nên em quên đ những gì mà em ham muốn, cũng như tô cố hoà trộn cùng em trong những tiếng cười vui. Có lẽ vì chúng ta sinh ra cách xa nhau tới mười năm nên đô khi tô không hiểu được những gì em suy nghĩ. Em ham vui, thích quen cùng đám đông để la hét, đùa giỡn. Em có thể ngồi hàng giờ trong quán cà phê, tô thích chỉ có mình em cùng tô lang thang trên những con đường quê, nghe những chiếc lá tre bị gió chạm tạo ra những âm thanh kỳ lạ. Tô thích nhìn em nói cười hơn thích xem một bộ phim truyện đang chiếu ở rạp khiến cho người ta phả chen lấn mua vé. Tô và em giống như mặt trăng và mặt trời, nhưng tô và em lại có một sở thích giống nhau: chúng ta yêu nhau...

07/10/2021 lúc 10:07
T
ôi có một người anh họ xa. Anh mồ côi cả cha lẫn mẹ từ khi còn nhỏ. Bà tôi thương anh lắm nên đưa anh về nuôi anh ăn học. Anh học rất chăm chỉ. Những lần đi họp phụ huynh cho anh, lần nào bà cũng được mời ngồi ở ghế đầu vì anh là học sinh giỏi nhất nhì trong khối. Vậy mà về nhà anh còn giúp bà bao nhiêu là việc. Bà tôi làm nghề hàng ăn. Bún mọc hàng bà tôi nổi tiếng ở chợ Xanh. Ai về chợ Xanh mà chưa được thưởng thức bát bún mọc ở hàng bà tôi thì coi như chưa đến chợ. Khách hàng của bà thường kháo nhau thế. Tất cả mọi việc, từ nấu nướng đến làm bún đến bán hàng đều do một tay bà làm cả. Vì vậy cho nên các bác, các chú và cả mẹ tôi nữa không ai nối được cái nghề của bà nên mỗi người lập nghiệp ở một nơi. Thời chiến, các bác, các chú của tôi đều đi bộ đội. Bác Cả hy sinh ở Cổ Thành Quảng Trị, còn chú Ba, chú Tư thì sau giải phóng miền Nam, các chú ở lại lập nghiệp tại nơi đóng quân. Mẹ tôi lấy chồng ở làng bên cạnh. Thế là bà lại ở nhà một mình với nghề bún mọc, hàng ngày bán hàng tại túp lều nằm khiêm tốn nơi góc chợ. Anh họ tôi cứ lầm lũi bên bà như cái bóng. Anh ít nói, chỉ im lặng nghe. Thường khi bà nói chuyện, những lúc nào thích thú anh mới tủm tỉm cười, thành ra cứ như bà nói chuyện một mình, cả những lúc hai bà cháu làm hàng cùng nhau cũng vậy. Bà vừa làm vừa kể về những nỗi hoài nhớ của người già. Chỉ khi nào anh ngồi vào bàn học là bà im lặng suy tư như để tích luỹ vốn chuyện rồi tí nữa lại kể. Từ khi đã biết suy nghĩ, không bao giờ anh đi ngủ sớm hơn bà và dậy muộn hơn bà. Khi đã lớn hơn một chút, chủ nhật nào mẹ tôi cũng cho tôi dẫn em sang chơi với bà. Những hôm ấy thực sự là ngày hội của chúng tôi. Ai cũng trổ hết tài của mình ra để góp vui. Bà tôi chứng tỏ tài của mình với những món ăn đặc biệt...

07/10/2021 lúc 10:07
T
ôi có một con Miêu. Ngoài cái bản năng muôn thủa trời trao cho loài chó, nó còn có biệt tài mà với bất cứ một con mèo tinh anh nào cũng phải kiêng nể, nghiêng mình bái phục.
Con Miêu không vạm vỡ, cường tráng, oai phong của loài chó Bécgiê, cũng không uỷ mị, thướt tha như loài chó Nhật, nó là loại chó ta nên rất bình thường. Với cái đầu nhỏ, tròn trịa, tai vểnh lên phía trước, đôi mắt to sáng lung linh màu hổ phách, trên bộ lông đen mướt dày có những viền trắng chạy quanh cổ và tứ chi nên tho¹t nhìn nó giống như một con mèo. Cũng chính vì vậy mà hai đứa con của tôi đã đặt tên cho nó là Miêu (Tức Mèo).
Ở đời, cái tên thường hay gắn liền với định mệnh, ví như đối với con người, những ai mang tên của các loài hoa thì đường tình ái dễ lắm chênh chao, hoặc có vần trắc thì thường là rất khí khái... Có thể nhiều người không đồng tình với tôi về quan niệm đó, nhưng con Miêu của tôi thì sự thực là như vậy.
Năm ấy, mới tách tỉnh, chúng tôi trở về tỉnh cũ của mình, cơ sở vật chất hầu như phải xây dựng lại từ đầu nên nhà ở hết sức khó khăn. Vợ chồng tôi được cơ quan ưu tiên cho một căn hộ tập thể với vỏn vẹn chưa đầy chín mét vuông. Thôi thì hai vợ chồng, một đứa con và tất tần tật gia sản vun vén trong mười mấy năm làm việc nhà nước chất cho bằng hết vào đó. Thế là hạnh phúc lắm rồi, còn ối người mơ được như mình - Tôi tự nhủ vậy...

07/10/2021 lúc 10:07
Đây là lần thứ hai Xáng gặp ông Lãm, được đấu trí với ông Lãm trên bàn cờ. Chỉ có khác là lần này cuộc chơi không diễn ra nơi hội hè đông đúc như trước mà ngay tại ngôi nhà hai tầng của ông Lãm, trên một chiếc chiếu hoa Trung Quốc được trải ngay ngắn giữa nhà. Cuộc chơi chỉ có hai người nên cũng không ồn ào, mất trật tự như trước. Gã còn nhớ, ở cái lần gặp ông Lãm đầu tiên...

07/10/2021 lúc 10:07
K
hách sạn nằm bên bờ biển, các ô cửa hướng ra ngút ngàn gió và sóng ầm ào. Những khi mỏi mệt hoặc đã chán ngấy việc tý toáy bấm chuyển các kênh truyền hình, nàng lại l÷ng th÷ng ra hành lang ngắm trời nước mênh mang và ngây ngất trầm trồ trước vẻ đẹp diệu kỳ của biển.
Trí óc ưa mơ mộng khiến nàng nằng nặc hình dung trước mắt mình là một màn hình tinh thể lỏng khổng lồ và những sắc màu biển cả lung linh trước mắt là các khuôn hình đang chuyển cảnh. Nàng ao ước đến một ngày giàu có, chắc chắn sẽ mua bằng được lô đất ở thành phố biển này và xây lên một biệt thự mà tất tần tật tường, cửa sổ, kính và rèm cửa đều có mầu xanh da trời, để biển, trời và biệt thự của nàng quyện hòa vào nhau, bồng bềnh hư ảo, không nhuốm tục lụy, bụi trần...
Ngắm biển mãi từ xa cũng chán, nàng bước chậm rãi theo từng bậc cầu thang, băng qua con đường nhỏ rải nhựa phẳng lì để ra bãi tắm có tên đẹp như tên một cô gái hay nũng nịu. Bây giờ thì nàng đã ở sát biển lắm rồi. Tai nàng đã nghe tiếng gió biển vi vu, tiếng sóng vỗ ì oạp vào bờ, môi nàng đã nếm được vị mặn của biển và bàn chân nàng đang được làn nước biển ve vuốt, mơn trớn dịu dàng...

07/10/2021 lúc 10:07
N
ó là một đứa ăn chơi, đua đòi, lười học. Vì thế năm nay đã mười chín, hai mươi tuổi rồi mà vẫn còn cắp sách đến học lớp mười bổ túc. Cũng chẳng phải nó thích học mà tại thời buổi này làm gì cũng cần phải có bằng cấp.
Ba nó làm giám đốc một công ty trách nhiệm hữu hạn, giàu có tiếng trong tỉnh. Mẹ không may bị tai nạn mất hồi nó mới lên mười. Rồi nó có dì. Nỗi hoan lạc lấn át tình yêu thương sâu xa trong tâm hồn ba nó. Tâm trí ông dành hết cho công việc, tình cảm lại dành cả cho mẹ con dì. Sự yêu thương, quan tâm của ba đối với nó ít hẳn. Những tưởng, có dì thì sẽ có người chăm lo cho nó, nhưng gặp phải bà dì chanh chua, đanh đá. Hằng ngày, nó phải giặt tã, bồng em, lau chùi nhà cửa không khác gì đứa đi ở. Thế mà ngày nào dì cũng đánh đập, mắng chửi thậm tệ. Những lần như thế, nó tủi thân, nhớ mẹ, rồi thu mình vào bóng đêm mà khóc. Ba nó biết nhưng không phản ứng gì. Cũng đã có lần ông nhắc khéo vợ nhưng bị bà vặc l¹i, thế là cãi vã. Từ đó, ông lén lút cho nó tiền thay lời yêu thương dạy dỗ...

07/10/2021 lúc 10:07
N
gười đàn ông không rẽ vào đường Tràng Thi như Hương tưởng. Anh ta tụt xuống đằng sau Hương rồi qua bên phải đi song song với cô. Hương hơi ngạc nhiên về hành động này. Không lẽ anh ta lại đi theo cô? Một cô gái khẳng khiu, hao gầy từ khuôn mặt cho đến hình hài, như hiện thân của một nhành bàng trơ trụi trong mùa đông. Từ khi ý thức được mình cũng thuộc giới đàn bà, cô chưa từng thấy một người phía bên kia nào đi qua cô mà không dửng dưng, không thờ ơ như đi ngang qua một bà già đã tàn. Vậy mà giờ đây có một người đàn ông đã đi theo cô. Trái tim trống vắng của cô đang rung lên trước hiện tượng bất thường. Lẽ nào tình yêu đã bắt đầu gõ cửa cuộc đời mình? Hương gắng đem hết ý chí ra để giữ cho dáng vẻ của mình được bình tĩnh, tự nhiên. Cô vẫn đi theo hướng về nhà mình. Thẳng qua một ngã tư. Hai ngã tư. Rồi một ngã tư nữa. Cả một phố dài Quang Trung sắp trôi qua, họ vẫn đạp xe sát bên nhau, lặng lẽ cùng một tốc độ. Hương thấy mình mỗi lúc một tiến sâu hơn vào làn hương hoa sữa nồng nàn quá mức. Hương hoa đậm đặc gây cho cô cảm giác hăng hăng trong mũi, trong cổ, vừa ngột ngạt, vừa bồn chồn. Có lẽ đã quá khuya. Đường phố vắng teo, lạnh lẽo. Đó đây, vài bóng người vội vã guồng xe, cổ áo dựng lên chắn những ngọn gió lạnh mát đầu thu từ hồ Thuyền Quang thổi về. Không còn nén nổi tò mò, Hương khẽ đưa mắt liếc sang. Anh ta khoảng gần bốn mươi tuổi, mặc quần bò, áo bludông, giày thể thao. Anh ta vẫn to cao dù đã đi trên một chiếc xe Liên Xô nam. Dáng vẻ của một người đàng hoàng, tự tin...

07/10/2021 lúc 10:07
Rồng rắn lên mây
Có cây núc nác
Có cỏ Bồ Đề
...
T
ẹt ơi! Mày về đây tao bảo! Giỏi chưa! Con bé hốt hoảng vội tách ra từ đám trẻ con.
Lũ trẻ cười toe toét. Mẹ mày gọi về bú à? Con bé chổng mông nhìn lũ bạn qua hai chân. Rồi mai có đứa phải rúc háng tao! Mai chơi thì gọi tao nhé. Thôi về bú tí đi. Con bé chạy về nhà, hai cái tát đang chờ nó.
Mặt trời đỏ rực như hòn than loang lổ giữa những đám mây vàng vàng trăng trắng. Nắng đã thu mình đi khá xa, yếu ớt chọi với một vạt đồng những lúa ngô xơ xác. Con suối vòng vèo, rong dài khô từng mảng lớn trên những mô đất nhô lên giữa suối, hến thi nhau há mồm ra chết, mùi thum thủm bốc lên. Lâu rồi trời không khóc, nước suối chỉ tới mắt cá chân. Trời không khóc thì người than, chửi bố ông trời muốn giết họ không bằng gươm bằng giáo. Trời nhọ mặt người, mõ trâu lốc cốc rủ nhau về làng. Lũ nghé phởn chí gì mà động chút kà nhảy lẫng cẫng rồi cọ người vào bụng mẹ...

07/10/2021 lúc 10:07
I.
- Con của chúng mình sau này dù gái hay trai cũng đặt tên Hoà Bình anh nhé - Chị Liên vừa nói vừa đưa tay vuốt lên tóc chồng. Anh Biên không trả lời, miệng tủm tỉm cười, mắt hướng vào cõi xa xăm. Bỗng nhiên anh lật người lại, xiết chặt chị vào lòng, một tay làm gối, một tay xoa xoa lên lưng chị. Rồi anh lồm cồm bò dậy, áp tai vào bụng chị nghe ngóng:
- Con nó chòi mạnh quá, mình có đau lắm không?
Chị Liên lắc đầu, kéo bàn tay xuống để yên trên lưng chồng, còn anh Biên dứ dứ cái mũi vào bụng chị:
- Cưng của ba đây! Ừ ba sẽ đặt tên con là Hoà Bình con nhé!
- Ba xương…( thương )
Bây giờ thì chị thấy nhột không chịu được, đưa tay đẩy anh sang một bên, nhưng anh không chịu cứ hôn chùn chụt vào bụng chị khiến chị chới với, cảm giác bồng bềnh trong hạnh phúc dâng trào. Một lát thấy anh lặng yên, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống lườn bụng chị nóng ấm. Và người anh rung lên theo tiếng nấc. Chị hiểu tâm trạng của người chồng mình vì đợi chờ quá lâu, giờ đây hạnh phúc đến anh không thể nào nén nỗi xúc động. Chao ôi! Chị thương anh biết nhường nào! Đã bốn mươi tuổi đời giờ mới sắp có được một mụn con. Cưới nhau xong, anh lên đường nhập ngũ, đi biền biệt đến mười năm sau mới trở về. Vợ chồng lại ở với nhau đến năm năm mà vẫn không có con. Nếu anh như người khác chắc gì chị còn làm được người vợ sống bình yên trong những tháng năm qua, để rồi có những giờ phút thăng hoa hạnh phúc như hôm nay. Chị ấp tay lên má chồng khẽ mân mê lên bộ râu lún phún trên cằm anh, đổ giọng trêu đùa...

07/10/2021 lúc 10:07
M
ột năm có hai mùa gió. Và cứ đến mùa gió bấc thổi, là cái hang đá của lão Hồng lại ấm lên, sáng hẳn. Một đống của lớn đã được nhặt nhanh từ mùa hè, nào vẹt, sú khô cứng được chất đống dưới mái đá phía bên ngoài chìa ra như một mái hiên. Bà vợ già cứ lom khom, lom khom tiếp lửa. Lão Hồng thủ thỉ:
- Thêm vào cho ấm, cho đỏ mãi!
Và lão lại ngồi thừ ra, ngắm lửa rực cháy, liếm táp từng que củi một, Cái nhà của lão, cái hang này cứ lung linh chỗ tối, chỗ sáng và chập chờn như rung, như động. Gió lướt từng con ào ào mé biển, mé núi trên đầu lão. Sóng cũng hòa vào như làm nhịp đếm đều đều cho khúc giáo hưởng hoa vu kỳ lạ. Chốc chốc lại có tiếng rít, hú như tiếng sáng diều xa. Lão lặng im như pho tượng, những thứ tượng phật, tượng Thánh trong các đền chùa. Bất giác, lão mỉm cười, lão đâu có phải là Phật, là Thánh. Lão là thợ đá. Con lão bây giờ cũng là thợ đá.
- Từ bao giờ? Đôi khi lão tự hỏi mình "không biết từ bao giờ?" Nghĩa là xa, xa lắm! Lão là thợ đá! Lão biết thế, vì mãi tận bây giờ, lão vẫn là thợ đá. Con lãi cũng là thợ đá. Ngược lên ông nội lão, cha lão cũng đều là thợ đá. Cái gốc gác cổ xưa với lão cũng chỉ lần lên đến đời ông nội, xa hơn thì lão không nghe, và nếu có nghe chắc lão cũng không nhớ. Lão chỉ nhớ họ hàng nhà lão đã có nhiều thợ đá. Tưởng chừng như đá sinh ra cả dòng họ và làng xóm. Tất nhiên là lão cũng có một thời trai trẻ. Chính cái tuổi ấy đã để lại cho lão nhiều kỷ niệm mà mỗi lần trước gió bấc, trước ngọn lửa, dù xa xôi, thì, như ông nội, như cha lão đều hiện ra rõ mồn một. Gió bấc là gió quê hương thổi về. Lạnh đấy, lạnh da, lạnh thịt, nhưng lại ấm cả tấm lòng. Và ngọn lửa, ở đâu mà chả có lửa, nhưng ngọn lửa trước mặt ông nội, trước mặt cha, đều khác bao nhiêu ánh lửa mà lão từng thấy. Chỉ có ánh lửa mùa đông...

07/10/2021 lúc 10:07
B
a lại định múc canh mang sang cho bà Mừng à ? Con không cho đâu ! Không cho !
Thằng cu Cam nhoài người giành lại bát canh cua nổi gạch vàng hươm trên tay anh Nhã. Sợ đổ, anh phải đặt nó xuống bàn.
- Con sao thế ? - Anh Nhã kinh ngạc hỏi - Canh còn nhiều. nBa giã cả một giỏ bự, ăn sao hết ?
- Không hết cũng ứ cho. Ai bảo bà ấy mắng con là "đồ chuột nhắt". Mà con chỉ chiu qua vườn bà để bắt...chứ có...
- Ờ, thế cũng tại con một phần. Lẽ ra con phải theo lối cổng chính đi vào đoàng hoàng, chứ ai lại chiu như một con chuột nhắt vậy - Anh Nhã cười hề hề, đặt một cánh tay lên mái tóc vàng như râu ngô của cậu con trai. - Tuy vậy, ba cũng phải thưa lại với bà Mừng để từ rày bà lhông gọi con như thế nữa. Còn bây giờ chúng ta phải bưng canh sang biếu bà. Bà đang ốm, ăn cơm với rau luộc nuốt sao nổi.
Nhưng anh Nhã chưa kịp đặt tay vào bát canh, thằng cu Cam đã vồ ngay lấy, đổ vào nồi, rồi nhìn ba bằng ánh mắt vừa van xin vừa thách thức...
Hiện tại
26°
Mưa
15/04
25° - 27°
Mưa
16/04
24° - 26°
Mưa
17/04
23° - 26°
Mưa